HỎI VỚ VẨN NHƯNG CHUYỆN KHÔNG VỚ VẨN CHÚT NÀO

“Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy ? Ai đã cho ông quyền ấy ?” ( Mt 21,23 ). Các thượng tế và kỳ mục Do thái chất vấn Chúa Giêsu về điều gì ? Tin Mừng trich đọc ngày thứ Hai của tuần thứ III mùa Vọng, thoặt nghe chúng ta khó nắm bắt vấn đề. Khi đọc đoạn văn trước đó chúng ta mới hiểu rằng họ chất vấn Chúa Giêsu về việc Người “đuổi tất cả những người đang mua bán trong Đền Thờ, lật bàn của những người đổi bạc và xô ghế của những kẻ bán chim bồ câu” ( Mt 21,12 ). Các bản văn song song nơi các Tin mừng khác còn ghi Chúa Giêsu đã xung giận, bện dây thừng làm roi mà đánh đuổi họ.

Thanh tẩy Đền Thờ, không để người ta biến Đền Thờ thành hang trộm cướp, thành nơi buôn bán, bằng những hành động rất có thể bị gán ghép là “manh động”, chắc hẳn Chúa Giêsu có đủ đầy lý do. Tuy nhiên, ở đây chúng ta chỉ đề cập đến sự chất vấn của những người được gọi là lãnh đạo Do thái giáo thời bấy giờ cùng với thái độ đáp trả của Chúa Giêsu.

Chuyện làm sạch Nhà Thờ: Một cậu bé khoảng sáu tuổi và Nhà Thờ, thấy giấy vỏ kẹo vất tứ tung, bèn nhặt lên và bỏ vào thùng rác. Có vị chức việc trông thấy bèn hoạnh hoẹ cậu bé: mày lấy quyền gì mà nhặt rác ? Giả như khi ấy có ta chứng kiến thì thế nào ta cũng xen vào và cho rằng vị chức việc kia dở hơi, hỏi vớ vẩn hoặc nếu không thì cũng trình cha xứ để sớm đưa vị chức việc kia vào bệnh viện tâm thần.

Câu hỏi tưởng như vớ vẩn của những người lãnh đạo Do thái giáo thời bấy giờ khiến chúng ta liên tưởng đến chuyện không vớ vẩn chút nào: thanh tẩy các đền thờ tâm hồn. Chắc chắn Chúa Giêsu có nhắm đến mục đich này khi hỏi lại nhưng người chất vấn Người: “Phép rửa của Gioan do đâu mà có ? Do trời hay bởi người ta ?” ( Mt 21,25 ). Gioan làm phép rửa là để thanh tẩy tâm hồn con người, giúp họ ăn năn sám hối mà đón nhận Đấng Thiên Sai. Cũng như chuyện nhặt rác trong Nhà Thờ, chuyện thanh tẩy các đền thờ tâm hồn là chuyện đương nhiên, khỏi phải bàn luận. Và đó là chuyện do thánh ý Chúa, một chân lý cũng không thể không nhận, nếu chúng ta thực sự là Kitô hữu.

Các đền thờ tâm hồn dù là phận nhỏ hay chức lớn, dù là sang trọng hay thấp hèn đều cần phải được thanh tẩy luôn. Càng quét nhà thì càng ra rác và có thể nếu để lâu không thanh tẩy thì chẳng thấy dơ ! Nhặt rác Nhà thờ thì thiếu nhi, thiếu niên cũng có thể và có quyền thực hiện. Và việc thanh tẩy đền thờ tâm hồn thì cũng chẳng dành riêng cho ai, cho bậc sống, cho chức vị nào. Thanh tẩy đền thờ tâm hồn chính mình và giúp thanh tẩy đền thờ tâm hồn của nhau là chuyện đương nhiên phải làm vì đó là thánh ý Chúa.

Thanh tẩy tâm hồn bản thân là điều không ai bàn cải. Nhưng có một vấn nạn của thực tế đặt ra đó là người phận dưới, người không có chức này, địa vị nọ thì làm sao dám giúp thanh tẩy người bậc trên, người có chức, có quyền. Rất có thể sẽ bị gán cho là phạm thượng, là không hiếu thảo, là thiếu tôn kính, là chống đối, là phản động…Loại trừ nhưng trường hợp có dã tâm, ác ý, thì cũng có thể có trường hợp nhìn lầm, nhìn không đúng, hoặc có thấy vết bẩn nơi tha nhân nhưng không có khả năng giúp thanh tẩy. Tuy nhiên, một vài câu chuyện đời thường có lẽ ta đã gặp rất đáng cho ta suy nghĩ:

1. Hai cậu bạn gặp nhau.

-Chiếc áo của mày sao nhăn thế ?

-Mày lạc hậu rồi. Kiểu mới đấy. Nhìn kỹ lại xem.

-À, cũng có nét và có cá tính nữa.

2. Người mẹ đang nựng chú nhóc ba tuổi, bổng chú nhóc la lên:

- Áo đẹp mẹ mới mua mà trên cổ áo có cái gì đen đen.

- Đâu, chỉ mẹ xem. Chính nó rồi, mẹ vừa vào bếp, nước mồ hóng trên trần nhỏ xuống. Cám ơn con, Mẹ phải giặt ngay kẻo hỏng chiếc áo mới.

Lẽ thường tình: chuyện người thì sáng, chuyện mình thì quáng. Chân thành giúp nhau thanh tẩy tâm hồn để đón mừng Ngày Sinh Nhật của Chúa Cứu Thế là một việc đáng làm và nên làm. Dĩ nhiên trước hết bản thân phải thanh tẩy tâm hồn của mình. Khi đã lấy cái xà ra khỏi mắt mình thì mình sẽ thấy rõ cái rác trong mắt anh em hơn để rồi giúp nhau thanh tẩy tâm hồn cách hữu hiệu. Đây chính là một trong những cách thế dọn đường đón Chúa đẹp lòng Chúa hơn cả.

Ước mong sao sẽ chẳng có một ai cố chấp, cứng lòng như những người lãnh đạo Do Thái thời bấy giờ. Bản thân họ đã không chịu thanh tẩy, lại còn ngăn cản những người khác giúp nhau làm việc thanh tẩy. Với những người đã cố chấp thì có luận bàn cũng như không. “ Tôi cũng không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy” ( Mt 21,27 ).

Hy vọng rằng cũng sẽ chẳng có ai chỉ biết lo riêng bản thân mình kiểu đèn nhà ai nấy sáng, hồn nhà ai nấy giữ. Một mình đi đón Chúa thì thật khó mà gặp được Người. Các vị mục tử có lòng, trong những ngày này thường dụ các bé thiếu nhi lựa dịp tốt, chẳng hạn các bữa cơm vui vẻ để bạo miệng hỏi: Ba đi xưng tội chưa ? Mẹ đi xưng tội chưa ?