CHÂN THỰC
Từ trước đến nay đại sư không hề coi trọng văn bằng hoặc chứng chỉ, đối với mọi người ông ta chỉ xem kỷ nhưng không hề phê bình phán đoán.
Ông ta đã nói: “Chỉ cần anh có tai, thì có thể nghe được tiếng của loài chim hót, chứ không dùng nó để đi kiểm định vấn đề tư chất của chim.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Sự chân thực đến từ trong tâm hồn, bởi vì con người ta tính vốn bản thiện và chân thực, nhưng cái chân thực này vẫn còn chịu ảnh hưởng của môi trường gia đình và xã hội, cho nên có những người khi chưa ra đời làm việc thì rất thật thà dễ mến, nhưng khi ra đời làm việc, va chạm với thực tế, tiếp xúc với nhiều hạng người thì trở thành xảo trả không thực.
Đại sư không hề lấy bằng cấp hay chứng chỉ để đánh giá một con người, đại sư đã làm đúng, bởi vì xã hội hôm nay bằng giả, chứng chỉ giả, chứng nhận giả tràn lan khắp nơi, nên có những vị “tiến sĩ” khoa học mà viết văn không đầu không đuôi, có những vị “tiến sĩ” viết văn mà sai lỗi chính tả như học sinh lớp ba tiểu học. Cho nên chỉ cần thấy công việc của người khác làm mà có thể đánh giá tư cách và con người của họ, chứ không căn cứ vào bằng cấp hay chứng chỉ...
Người ta không căn cứ vào trình độ giáo lý, kiến thức Kinh Thánh nhiều hay ít của người Ki-tô hữu để đánh giá con người của họ, nhưng người ta chỉ căn cứ vào cách sống yêu thương bác ái, vui vẻ phục vụ, hòa thuận nhã nhặn với mọi người của họ, để biết họ chính là những người Ki-tô hữu thật sự...
Đó chính là mảnh bằng có giá trị nhất vậy !
![]() |
| N2T |
Từ trước đến nay đại sư không hề coi trọng văn bằng hoặc chứng chỉ, đối với mọi người ông ta chỉ xem kỷ nhưng không hề phê bình phán đoán.
Ông ta đã nói: “Chỉ cần anh có tai, thì có thể nghe được tiếng của loài chim hót, chứ không dùng nó để đi kiểm định vấn đề tư chất của chim.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Sự chân thực đến từ trong tâm hồn, bởi vì con người ta tính vốn bản thiện và chân thực, nhưng cái chân thực này vẫn còn chịu ảnh hưởng của môi trường gia đình và xã hội, cho nên có những người khi chưa ra đời làm việc thì rất thật thà dễ mến, nhưng khi ra đời làm việc, va chạm với thực tế, tiếp xúc với nhiều hạng người thì trở thành xảo trả không thực.
Đại sư không hề lấy bằng cấp hay chứng chỉ để đánh giá một con người, đại sư đã làm đúng, bởi vì xã hội hôm nay bằng giả, chứng chỉ giả, chứng nhận giả tràn lan khắp nơi, nên có những vị “tiến sĩ” khoa học mà viết văn không đầu không đuôi, có những vị “tiến sĩ” viết văn mà sai lỗi chính tả như học sinh lớp ba tiểu học. Cho nên chỉ cần thấy công việc của người khác làm mà có thể đánh giá tư cách và con người của họ, chứ không căn cứ vào bằng cấp hay chứng chỉ...
Người ta không căn cứ vào trình độ giáo lý, kiến thức Kinh Thánh nhiều hay ít của người Ki-tô hữu để đánh giá con người của họ, nhưng người ta chỉ căn cứ vào cách sống yêu thương bác ái, vui vẻ phục vụ, hòa thuận nhã nhặn với mọi người của họ, để biết họ chính là những người Ki-tô hữu thật sự...
Đó chính là mảnh bằng có giá trị nhất vậy !
