PHƯƠNG THUỐC RA MỒ HÔI

Có người nọ tên là Tiền Duật mỗi khi lên cơn sốt tiết ra mồ hôi, thì khiêng vác đồ đạc nặng đi rất xa, đợi cho mồ hôi hết, thì bệnh cũng hết.
Có người nói : “Phương thuốc ra mồ hôi” này nên xếp vào viện ngự dược, để truyền lại cho người “ăn không ngồi rồi” ra mồ hôi”.
(Phủ Chưởng lục)

Suy tư :

Có người khuân vác nặng nề nhưng không ra mồ hôi, có người chỉ mới nóng một chút là mồ hôi đầy mình, lại có người dù nóng dù lạnh một giọt mồ hôi cũng không có, đó chẳng qua là theo “cái tạng” của họ.

Phương thuốc dành cho người “ăn không ngồi rồi” là sự lao động, bởi “ở không” là đầu mối mọi tội.
Có người nhà có của ăn của để nên không thích làm việc gì cả, do đó mà hay phê bình chuyện của người khác, soi mói công việc của người ta ; có người mặc dù nhà nghèo, nhưng vì sợ lao động nên không làm gì cả, cả ngày chỉ biết uống rượu, tụm ba tụm bảy để đấu láo và cãi vả...

Ba mươi năm sống ở Nazarét, Chúa Giêsu đẵ học được nghề thợ mộc nơi thánh cả Giuse, và biết đâu Ngài cũng học được nghề thêu thùa hay nấu cơm như Mẹ Maria, có nghĩa là Ngài cũng làm việc để nuôi thân, giúp đỡ cha mẹ, và biết đâu Ngài cũng có tiền để bố thí cho người hàng xóm nghèo bên cạnh.

Đem “phương thuốc ra mồ hôi” cho những người “ăn không ngồi rồi” uống, không gì khác hơn là để họ thất bại một lần trong đời, để họ nghèo đói một lần để họ “toát mồ hôi hột” khi đi kiếm miếng cơm manh áo, như thế họ mới biết thông cảm với những nhọc nhằn của người nghèo mà không ăn không ngồi rồi nữa.