TUỆ KIẾN
Các đệ tử sôi nổi thảo luận về nguyên nhân đau khổ của nhân loại.
Có một vài người chủ trương đau khổ đến là do tư dục, có vài người chủ trương nó đến từ những ý nghĩ xằng bậy, lại có một số người khác lại cho rằng nó đến là do nhân loại không thể phân biệt sự thực và viễn vông.
Các đệ tử đến trước mặt sư phụ xin ông ta chỉ giáo. Sư phụ nói: “Tất cả mọi đau khổ đều là vì con người không có cách gì tự mình ngồi trong sự yên tĩnh.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Muốn suy nghĩ một vấn đề thì người ta cần sự yên tĩnh, vấn đề càng lớn càng quan trọng thì càng ngồi yên tĩnh lâu ngày hơn, người công giáo gọi đó là tĩnh tâm.
Càng suy nghĩ nhiều thì có thể tránh được những lỗi lầm không đáng phạm trong cuộc sống của mình, đó là tuệ kiến. Tuệ kiến chính là nhìn sự việc cách khôn ngoan.
Người Ki-tô hữu mỗi năm ít nữa là có hai lần để suy tư về cuộc sống của mình đời này và đời sau, đó là tĩnh tâm mùa vọng và mùa chay. Hai mùa này giúp cho người Ki-tô hữu kết hợp mật thiết với mầu nhiệm Giáng Sinh và mầu nhiệm cứu chuộc của Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng đã dùng sự đau khổ của mình để cứu chuộc nhân loại.
Mọi đau khổ của con người và cá nhân sẽ được ơn Chúa soi sáng trong hai đợt tĩnh tâm này, để họ nhận ra được –dưới ánh sáng Lời Chúa- đau khổ chính là phương thế hữu hiệu mà Chúa Giê-su đã dùng để thanh lọc, thánh hóa con người của họ, do đó, không lạ gì sau khi tĩnh tâm xong, thì người Ki-tô hữu đa phần đều trở nên con người mới trong cuộc sống của họ: họ vui vẻ chấp nhận những khổ đau do người này người nọ đem đến, họ thay đổi cách suy tư cho phù hợp với những gì mà Chúa Giê-su đã nói với họ trong kỳ tĩnh tâm...
Tuệ kiến là nhìn mọi sự mọi việc cách khôn ngoan, đó là cách nhìn của người khôn ngoan. Nhưng tuệ kiến của người Ki-tô hữu thì vượt cả trên sự khôn ngoan của người đời, bởi vì họ nhìn ra được Chúa Thánh Thần đang hướng dẫn tâm hồn họ biết tĩnh tọa giữa xã hội bon chen và xô bồ này.
![]() |
| N2T |
Các đệ tử sôi nổi thảo luận về nguyên nhân đau khổ của nhân loại.
Có một vài người chủ trương đau khổ đến là do tư dục, có vài người chủ trương nó đến từ những ý nghĩ xằng bậy, lại có một số người khác lại cho rằng nó đến là do nhân loại không thể phân biệt sự thực và viễn vông.
Các đệ tử đến trước mặt sư phụ xin ông ta chỉ giáo. Sư phụ nói: “Tất cả mọi đau khổ đều là vì con người không có cách gì tự mình ngồi trong sự yên tĩnh.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Muốn suy nghĩ một vấn đề thì người ta cần sự yên tĩnh, vấn đề càng lớn càng quan trọng thì càng ngồi yên tĩnh lâu ngày hơn, người công giáo gọi đó là tĩnh tâm.
Càng suy nghĩ nhiều thì có thể tránh được những lỗi lầm không đáng phạm trong cuộc sống của mình, đó là tuệ kiến. Tuệ kiến chính là nhìn sự việc cách khôn ngoan.
Người Ki-tô hữu mỗi năm ít nữa là có hai lần để suy tư về cuộc sống của mình đời này và đời sau, đó là tĩnh tâm mùa vọng và mùa chay. Hai mùa này giúp cho người Ki-tô hữu kết hợp mật thiết với mầu nhiệm Giáng Sinh và mầu nhiệm cứu chuộc của Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng đã dùng sự đau khổ của mình để cứu chuộc nhân loại.
Mọi đau khổ của con người và cá nhân sẽ được ơn Chúa soi sáng trong hai đợt tĩnh tâm này, để họ nhận ra được –dưới ánh sáng Lời Chúa- đau khổ chính là phương thế hữu hiệu mà Chúa Giê-su đã dùng để thanh lọc, thánh hóa con người của họ, do đó, không lạ gì sau khi tĩnh tâm xong, thì người Ki-tô hữu đa phần đều trở nên con người mới trong cuộc sống của họ: họ vui vẻ chấp nhận những khổ đau do người này người nọ đem đến, họ thay đổi cách suy tư cho phù hợp với những gì mà Chúa Giê-su đã nói với họ trong kỳ tĩnh tâm...
Tuệ kiến là nhìn mọi sự mọi việc cách khôn ngoan, đó là cách nhìn của người khôn ngoan. Nhưng tuệ kiến của người Ki-tô hữu thì vượt cả trên sự khôn ngoan của người đời, bởi vì họ nhìn ra được Chúa Thánh Thần đang hướng dẫn tâm hồn họ biết tĩnh tọa giữa xã hội bon chen và xô bồ này.
