XA CÁCH
Ý kiến của đại sư thường thường không được chính phủ thích, các đệ tử hỏi ông ta có phải nhuốm đến nỗi buồn quê nhà không, đại sư nói: “Không.”
- “Một người, nếu như không biết nhớ quê hương là vi phạm đến tính người.” Các đệ tử phản bác như thế.
Thế là đại sư nói: “Nếu các con thật sự lấy thiên hạ làm nhà, thì các con vĩnh viễn sẽ không lưu lạc đến vận rủi của kiếp bị đày.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Có người lấy làm khó chịu –dù bất đắc dĩ- ngủ qua đêm nơi nhà bạn, vì không phải nhà mình; có người cảm thấy bất an khi ngủ một nơi khác không phải là nhà của mình; có người đi đâu thì đi nhưng nhất định phải về nhà mình ngủ mới được. Tất cả những cảm giác bất an khó ngủ ấy đều là vì: đó không phải là nhà của mình.
Quê hương thật và nhà thật của người Ki-tô hữu là ở trên trời, nơi đó có Thiên Chúa Ba Ngôi, Đức Mẹ Maria và các thánh đang sung sướng hưởng hạnh phúc bất diệt, cho nên, dù đang ở dưới thế gian này, nhưng người Ki-tô hữu vẫn luôn hướng lòng về quê thật trên thiên đàng, do đó mà họ:
- Sống thật chan hòa tình anh chị em trong xã hội hôm nay.
- Họ luôn chấp nhận những hy sinh để mọi người nhìn thấy tình yêu của Thiên Chúa đang trãi dài trong cuộc sống của họ.
- Vui với người vui, khóc với người khóc để chia sẻ tình yêu của Chúa Giê-su với tha nhân.
Có người nói thế gian là nơi lưu đày khổ ải, nhưng người Ki-tô hữu nói thế gian là nơi để họ lập công đền tội, để họ sống niềm vui trên trời, và để họ rao truyền tình yêu của Thiên Chúa cho mọi người.
Thế gian là khổ ải đối với những người không có đức tin; nhưng thế gian là nơi chuẩn bị cho cuộc sống hạnh phúc mai sau trên trời của những người theo Chúa Giê-su.
Khoảng cách giữa trời với đất sẽ rút ngắn lại theo thời gian, và theo việc lành dữ của chúng ta làm khi còn ở thế gian này.
![]() |
| N2T |
Ý kiến của đại sư thường thường không được chính phủ thích, các đệ tử hỏi ông ta có phải nhuốm đến nỗi buồn quê nhà không, đại sư nói: “Không.”
- “Một người, nếu như không biết nhớ quê hương là vi phạm đến tính người.” Các đệ tử phản bác như thế.
Thế là đại sư nói: “Nếu các con thật sự lấy thiên hạ làm nhà, thì các con vĩnh viễn sẽ không lưu lạc đến vận rủi của kiếp bị đày.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Có người lấy làm khó chịu –dù bất đắc dĩ- ngủ qua đêm nơi nhà bạn, vì không phải nhà mình; có người cảm thấy bất an khi ngủ một nơi khác không phải là nhà của mình; có người đi đâu thì đi nhưng nhất định phải về nhà mình ngủ mới được. Tất cả những cảm giác bất an khó ngủ ấy đều là vì: đó không phải là nhà của mình.
Quê hương thật và nhà thật của người Ki-tô hữu là ở trên trời, nơi đó có Thiên Chúa Ba Ngôi, Đức Mẹ Maria và các thánh đang sung sướng hưởng hạnh phúc bất diệt, cho nên, dù đang ở dưới thế gian này, nhưng người Ki-tô hữu vẫn luôn hướng lòng về quê thật trên thiên đàng, do đó mà họ:
- Sống thật chan hòa tình anh chị em trong xã hội hôm nay.
- Họ luôn chấp nhận những hy sinh để mọi người nhìn thấy tình yêu của Thiên Chúa đang trãi dài trong cuộc sống của họ.
- Vui với người vui, khóc với người khóc để chia sẻ tình yêu của Chúa Giê-su với tha nhân.
Có người nói thế gian là nơi lưu đày khổ ải, nhưng người Ki-tô hữu nói thế gian là nơi để họ lập công đền tội, để họ sống niềm vui trên trời, và để họ rao truyền tình yêu của Thiên Chúa cho mọi người.
Thế gian là khổ ải đối với những người không có đức tin; nhưng thế gian là nơi chuẩn bị cho cuộc sống hạnh phúc mai sau trên trời của những người theo Chúa Giê-su.
Khoảng cách giữa trời với đất sẽ rút ngắn lại theo thời gian, và theo việc lành dữ của chúng ta làm khi còn ở thế gian này.
