PHÂN BIỆT

N2T


Sư phụ cùng với đám đệ tử của mình đi dạo bên bờ sông.

Ông ta nói: “Nhìn kìa, những con cá ấy muốn bơi đi bơi lại tùy thích, đó mới chính là sự vui vẻ chân chính.”

Có người qua đường nghe được lời nói ấy thì trề môi nhạo lại: “Ông không phải là cá, thì ông làm sao biết cá vui vẻ hay không vui vẻ.”

Các đệ tử kinh ngạc trợn mắt nhìn cái thằng cha lỗ mảng ấy, nhưng sư phụ thì tỏ ra tươi cười, nhìn người ấy không một chút úy kỵ truy hỏi nguyên nhân. Ông ta chỉ thân mật hỏi: “Này ông bạn, bạn không phải là tôi thì làm sao ông bạn biết tôi không phải là cá ?”

Các đệ tử nhịn không được bèn cười lớn, cho rằng thầy trừng trị đích đáng người ấy, nhưng người qua đường ấy lại đang trầm tư vì lời nói đầy thâm ý ấy.

Ông ta cả ngày nghiền ngẫm câu nói ấy, sau đó đến nhà thăm hỏi đại sư: “Có lẽ ngài hoàn toàn không như tôi nghĩ, ngài với cá dù không giống nhau, mà tôi với ngài cũng sai biệt khác nhau quá nhiều.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Người không phải là cá nên không thể biết cá đang nghĩ gì, anh không phải là tôi nên tôi nghĩ gì thì anh làm sao biết được !

Có những người thường suy bụng ta ra bụng mình, để rồi thêm thắt bịa đặt làm cho câu chuyện thêm li kì, và hậu quả là gây mất đoàn kết với nhau; có những người không biết tí gì về người khác, mà chỉ nghe người khác nói lại, rồi vịn vào đó để đoán xét, lên án tha nhân, bởi vì anh không phải là tôi thì làm sao hiểu thấu tư tưởng của tôi, huống gì chỉ nghe người khác nói lại...

Con người ta mỗi người một tính nết, anh không phải là tôi, tôi không phải là nó, thì không thể biết được suy nghĩ của nhau, do đó mà không thể phân biệt được suy nghĩ của nhau.

Thấu hiểu lòng con người thì chỉ có Thiên Chúa mà thôi, cho nên Ngài dạy chúng ta: chớ đoán xét anh chị em mình, dù sự đoán xét ấy là nghe lại lời nói của người khác.

Anh không phải là tôi, và tôi cũng khác biệt với anh, cho nên đừng đoán xét nhau để khỏi bị Thiên Chúa đoán xét.