NGỘ GIÁC

N2T


- “Cản trở lớn nhất của khai ngộ là gì ?”

- “Sợ hãi.”

- “Sợ hãi do đâu mà hết ?”

- “Ngộ giác.”

- “Ngộ giác là gì ?”

- “Là muốn đem đóa hoa bên cạnh mình biến thành rắn độc.”

- “Con làm thế nào để được biên giới ngộ giác ?”

- “Mở mắt nhìn rõ ràng.”

- “Nhìn gì ?”

- “Nhìn bên cạnh mình một con rắn cũng không có.”


(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Ngộ giác (giác ngộ) là mở con mắt tâm linh để hiểu rõ mình và hiểu rõ sự việc, để sống đúng với những gì mình đã lãnh hội được.

Con mắt tâm linh của người Ki-tô hữu chính là Lời Chúa, chính Lời Chúa này đã làm cho họ biệt nhận ra biên giới của sự lành và điều ác, biết nhận ra Chúa Giê-su nơi người anh em chị em của mình, biết phán đoán điều nên làm và không nên làm, biết hy sinh và làm chứng cho tin mừng Phúc Âm...

Sự sợ hãi thường làm cho con người mất đi tính uy dũng vốn có của mình, cho nên họ thường sống an phận và bàng quan trước cuộc sống của xã hội, và có khi dửng dưng trước nổi khổ của tha nhân.

Con rắn là tượng trưng cho sự sợ hãi của con người, nhờ Lời Chúa mà người Ki-tô hữu biết đánh tan nổi sợ hãi để nhìn thấy biên giới của giác ngộ là yêu thương.