LUÂN LÝ

N2T


Các đệ tử thường thường say mê nghiên cứu vấn đề “sai”. Có lúc đáp án rất rõ ràng, nhưng có lúc lại dùng dằng do dự.

Nếu gặp may có sư phụ tại chỗ, thì ông ta cũng thường không bày tỏ lập trường gì cả.

Có một lần, sư phụ đối mặt với thách thức như thế này: "Nếu ta muốn giết một người âm mưu hại ta, thì đó là đúng hay sai ?”

Ông ta nói: “Ta làm sao biết được.”

Các đệ tử sửng sốt mãi không thôi, nói: “Vậy thì chúng con làm sao có thể phân biệt được đúng hay sai ?”

Sư phụ nói: “Khi các con sống, có thể chết với cái tôi, mà chết cách triệt để. Sau đó tùy tâm nguyện mà làm, thì nhất định đó là đúng.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Cái tôi còn “sống” thì cái đúng và cái sai khó mà phân biệt rõ ràng, vì cái tôi thì luôn phán đoán theo cái bản ngã của mình.

Khí cái tôi còn “sống”, thì lòng hiếu thắng, cái tâm kiêu ngạo, cái tâm tự ái sẽ rất mạnh mẻ, bởi vì nó luôn nghĩ về mình, chỉ biết mình và chỉ bảo vệ mình, chứ không biết đến người khác, nhất là khi cái tôi của họ bị người khác đụng chạm đến.

Cái sai và cái đúng thường thì rất rõ ràng: nhưng nó thường bị người có cái tôi kiêu ngạo làm cho sai lệch; cái sai và cái đúng rất rõ ràng, nhưng nó thường bị cái tôi tiền bạc, cái tôi danh vọng quyền lực làm cho méo mó lẫn lộn...

Có một vài người Ki-tô hữu cũng bị cái tôi qúa lớn điều khiển, nên cũng phán đoán sai lệch giữa cái đúng và cái sai, nhưng phần đông người Ki-tô hữu đều hiểu rõ lời nói của Chúa Giê-su: có thì nói có, không thì nói không, thêm điều bịa đặt là do ma quỷ bày ra.

Mà thêm điều bịa đặt thì người có cái tôi kiêu ngạo, cái tôi danh vọng và cái tôi quyền lực thường hay làm. Nó cũng thuộc về phạm vi luân lý đó. Ha ha ha...