CHUYỆN CỦA THẦY
Thầy đã đi vào sa mạc ngày hôm đó,
Đơn độc, bỏ lại sau lưng tất cả cuộc đời,
Tay không, chỉ mang theo trái tim nồng khắc khoải
Kiếm tìm Sự Thật tự trời cao,
Ước nguyện lắng nghe và nhìn ra thân phận
Mong manh dễ vỡ, tổn thương bất cứ lúc nào...
Thầy đã đi vào sa mạc ngày hôm đó,
Một mình, để cảm nghiệm, để suy tư chuyện con người,
Để thế lực trần gian tấn công thể xác,
Để hiểu sâu xa nỗi niềm khao khát,
Thấm thía thân hèn một kiếp long đong,
Để cảm nhận, để cảm thông về nhân gian tội lỗi...
Thầy đã đi vào sa mạc ngày hôm đó,
Lặng thinh, ngước nhìn trời cao tìm kiếm
Ánh sáng và lý lẽ tồn tại ngàn đời,
Để khám phá cho ra cùng đích phận người,
Và Sự Thật vẫn luôn là thách thức,
Tiếng nói của Xa-tan cứ xen vào từng giây phút...
Thầy đã đi vào sa mạc ngày hôm đó,
Thiên nhiên phơi bày Sự Thật dưới ánh mặt trời.
Phân tích rạch ròi những giá trị nhân sinh,
Sự lựa chọn chứng minh quyền tự do tuyệt đối.
Cha trên Trời vẫn không ngừng theo dõi
Người Con yêu đang định hướng đời mình...
Thầy đã đi vào sa mạc ngày hôm đó,
Bốn mươi ngày chiêm nghiệm giữa hoang vu.
Thời gian trôi chầm chậm rất riêng tư,
Thầy mở được cả bầu trời Chân Lý,
Rồi trở về, Thầy không bao giờ ngừng nghỉ,
Một Tình Yêu rất lạ mãi loan truyền...
Ngày hôm đó, con cũng vào sa mạc,
Để được nghe lời tâm sự dưới đêm trăng.
Đường con đi vừa qua chặng giá băng,
Tim lạnh cóng, tái tê bầu nhiệt huyết.
Con cần nghỉ, một chút thôi, Thầy đã biết.
Xin kể đi những câu chuyện ngày xưa,
Đốt lửa Yêu Thương Thầy sưởi ấm cho vừa,
Ru con ngủ, giấc an bình, trong khoảnh khắc...
Tiếng Thầy kể:
Ngày hôm đó, Thầy đã đi vào sa mạc...
Nữ Tu NGUYỄN THỊ CHÁNH
Dòng NVHB Buôn Mê Thuột