TỰ TRỌNG

N2T


- “Làm thế nào để có thể trở thành một người vĩ đại, giống như ngài vậy ?”

- “Tại sao phải trở thành vĩ đại ?”
đại sư nói: “Trở thành một người, thì đã là một thành tựu rất vĩ đại rồi.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Con người ta ai cũng có ước mơ muốn mình trở thành người vĩ đại, hay ít nữa, cũng là người nổi tiếng trên thế giới, hoặc ít nữa là nổi tiếng trong đám bạn bè của mình, bởi vì đó là “dư âm” còn lại của tội nguyên tổ.

Được làm người là một hạnh phúc vĩ đại của con người, bởi vì họ được chia sẻ vào công cuộc tạo dựng và yêu thương của Thiên Chúa, và chính con người cũng có trách nhiệm bảo vệ sự sống của đồng loại mình.

Thế nhưng, có những đứa con bị cha mẹ mình giết chết ngay khi còn trong bào thai, họ đã tàn ác cướp đi mạng sống của con mình với lý do duy nhất: để rảnh tay hưởng thụ nhục dục và vật chất, đó là ích kỷ tột cùng của những cha mẹ vô lương tâm; có những thai nhi sắp đến ngày góp mặt với đời, đã bị kềm kẹp, kéo cắt, móc ra khỏi lòng mẹ tàn nhẫn hơn cả người bán thịt ngoài chợ. Chính cha mẹ -dù với lý do gì chăng nữa- cũng đã trực tiếp giết chết con mình. Tội ác này trời không dung, đất không tha.

Được làm người và sống cho ra người thì đã là một thành quả vĩ đại rồi, nếu Chúa ban cho tài năng gì, thì hãy khiêm tốn đón nhận và thưa với Ngài: Con chỉ là đầy tớ vô dụng.

Cho nên, người có lòng tự trọng thì không bao giờ nghĩ hay muốn mình sẽ là một người vĩ đại của nhân loại, hay của một nhóm người nào đó, nhưng họ luôn tâm niệm rằng: sống cho nên người, thì quả là một việc làm vĩ đại rồi vậy.