CÔ ĐỘC
Có một đệ tử cứ quấn quýt bên sư phụ hỏi đông hỏi tây, sư phụ nói với hắn: “Trong tâm của con đều có thể tìm được đáp án của mỗi vấn đề, chỉ cần con biết đường tìm nó.”
Lại có một ngày, ông ta nói: “Trong lĩnh vực tu đức, con không thể ỷ lại vào đèn sáng của người khác để tiến lên phía trước. Con muốn mượn ánh sáng của ta, ta thà rằng dạy con đốt lên ngọn đuốc của mình.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Có những đệ tử ỷ lại vào nhân đức tiếng tăm sư phụ của mình, nên không tích cực học tập các nhân đức và rèn luyện nhân cách của mình; có những sư phụ cưng chiều đệ tử của mình nên cứ một chút chỉ bào, hai chút chỉ bảo, mà không để cho đệ tử tự mình suy tư, sáng tạo và tự tin ở tài sức của mình...
Người ta nói: giúp cho người nghèo cái cần câu để họ tự câu cá mà ăn, hơn là cứ mãi cho họ ăn, để rồi họ ỷ lại vào người khác. Cũng vậy, sư phụ nên để cho đệ tử tự mình đốt lên ngọn đuốc tư duy, ngọn đuốc sáng tạo, ngọn đuốc tự tin của chính họ, có như thế đệ tử mới trưởng thành trong nhân cách của mình.
Có một vài người Ki-tô hữu ỷ lại vào các bí tích của Chúa Giê-su mà sống “trật đường rầy” của Chúa Giê-su và Giáo Hội dạy: họ ỷ lại vào bí tích Giải Tội để sống trong tội; họ ỷ lại vào bí tích Thánh Thể để không thấy mình tội lỗi; họ ỷ lại vào lòng nhân từ yêu thương của Chúa thể hiện nơi các bí tích để trở thành cớ vấp ngã cho người khác.
Phải tự mình nổ lực học tập và phát huy tài năng nhân cách của mình, qua tài năng đức độ của sư phụ hoặc của người khác, chứ không ỷ lại vào họ, bởi vì tài năng đức độ là của họ chứ không phải của mình, bằng không thì sẽ trở thành cô độc trong đường tu đức của mình.
Ai hiểu thì hiểu...
![]() |
| N2T |
Có một đệ tử cứ quấn quýt bên sư phụ hỏi đông hỏi tây, sư phụ nói với hắn: “Trong tâm của con đều có thể tìm được đáp án của mỗi vấn đề, chỉ cần con biết đường tìm nó.”
Lại có một ngày, ông ta nói: “Trong lĩnh vực tu đức, con không thể ỷ lại vào đèn sáng của người khác để tiến lên phía trước. Con muốn mượn ánh sáng của ta, ta thà rằng dạy con đốt lên ngọn đuốc của mình.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Có những đệ tử ỷ lại vào nhân đức tiếng tăm sư phụ của mình, nên không tích cực học tập các nhân đức và rèn luyện nhân cách của mình; có những sư phụ cưng chiều đệ tử của mình nên cứ một chút chỉ bào, hai chút chỉ bảo, mà không để cho đệ tử tự mình suy tư, sáng tạo và tự tin ở tài sức của mình...
Người ta nói: giúp cho người nghèo cái cần câu để họ tự câu cá mà ăn, hơn là cứ mãi cho họ ăn, để rồi họ ỷ lại vào người khác. Cũng vậy, sư phụ nên để cho đệ tử tự mình đốt lên ngọn đuốc tư duy, ngọn đuốc sáng tạo, ngọn đuốc tự tin của chính họ, có như thế đệ tử mới trưởng thành trong nhân cách của mình.
Có một vài người Ki-tô hữu ỷ lại vào các bí tích của Chúa Giê-su mà sống “trật đường rầy” của Chúa Giê-su và Giáo Hội dạy: họ ỷ lại vào bí tích Giải Tội để sống trong tội; họ ỷ lại vào bí tích Thánh Thể để không thấy mình tội lỗi; họ ỷ lại vào lòng nhân từ yêu thương của Chúa thể hiện nơi các bí tích để trở thành cớ vấp ngã cho người khác.
Phải tự mình nổ lực học tập và phát huy tài năng nhân cách của mình, qua tài năng đức độ của sư phụ hoặc của người khác, chứ không ỷ lại vào họ, bởi vì tài năng đức độ là của họ chứ không phải của mình, bằng không thì sẽ trở thành cô độc trong đường tu đức của mình.
Ai hiểu thì hiểu...
