BẮT CHƯỚC
Sau khi sư phụ được giác ngộ thì ông ta sống rất đơn giản, bởi vì ông ta phác giác ra rằng cuộc sống đơn giản này rất thích hợp với tâm trạng của ông ta.
Nhưng khi ông ta nhìn thấy các đệ tử bắt chước lối sống đơn giản như mình thì chịu không nổi.
Ông nói: "Không có tâm nguyện của ta, chỉ biết bắt chước cử động của ta thì có dùng được gì chứ ? Dù cho các người có thừa kế tâm nguyện của ta, nhưng không có chân tướng thực chiếu soi, thì dùng được gì chứ ?”
Ông ta lại nói: “Một con sơn dương có phải vì bộ râu của nó ít mà biến thành con thỏ chăng ?”
Các đệ tử như có tỉnh ngộ chút ít.
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Con người là một động vật có trí khôn nên thường hay bắt chước, mà bắt chước thì ai cũng bắt chước được cả, nhưng có người khi bắt chước thì bị người khác cười chê, và có người bắt chước thì được người khác khen ngợi. Tại sao vậy ?
Thưa, là bởi vì chỉ bắt chước động tác bên ngoài mà không nhìn thấy cái tâm bên trong, thì chẳng khác chi con khỉ bắt chước hành động của con người: họ cũng bắt chước người khác đem tiền bố thí cho người khác, nhưng không phải vì yêu thương người, mà vì để được tiếng khen; họ cũng bắt chước người khác đi lễ nhà thờ, nhưng đến nhà thờ thì không có tâm tình dâng lễ, mà chỉ biết phê bình cha giảng hay giảng dở, hoặc chỉ trích người này người nọ mặc áo đẹp áo xấu, đầu tóc mô-đen.v.v...mà thôi.
Sư phụ buồn vì các đệ tử bắt chước mình sống đơn giản, nhưng không nhìn thấy động cơ nào khiến sư phụ sống đơn giản, cho nên đối với đệ tử thì chẳng có ích lợi gì cả.
Chúa Giê-su cũng sẽ buồn như thế, khi có những người Ki-tô hữu bắt chước Ngài hy sinh vác thập giá của mình để theo Ngài, nhưng lại đi rêu rao khắp nơi là thập giá mình quá nặng, họ không bắt chước tâm tình yêu thương nhân loại của Chúa Giê-su...
Nên bắt chước cái tâm bên trong trước, thì dáng vẻ bên ngoài sẽ rất đẹp và dễ thương, và như thế thì ai cũng yêu mến cả.
![]() |
| N2T |
Sau khi sư phụ được giác ngộ thì ông ta sống rất đơn giản, bởi vì ông ta phác giác ra rằng cuộc sống đơn giản này rất thích hợp với tâm trạng của ông ta.
Nhưng khi ông ta nhìn thấy các đệ tử bắt chước lối sống đơn giản như mình thì chịu không nổi.
Ông nói: "Không có tâm nguyện của ta, chỉ biết bắt chước cử động của ta thì có dùng được gì chứ ? Dù cho các người có thừa kế tâm nguyện của ta, nhưng không có chân tướng thực chiếu soi, thì dùng được gì chứ ?”
Ông ta lại nói: “Một con sơn dương có phải vì bộ râu của nó ít mà biến thành con thỏ chăng ?”
Các đệ tử như có tỉnh ngộ chút ít.
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Con người là một động vật có trí khôn nên thường hay bắt chước, mà bắt chước thì ai cũng bắt chước được cả, nhưng có người khi bắt chước thì bị người khác cười chê, và có người bắt chước thì được người khác khen ngợi. Tại sao vậy ?
Thưa, là bởi vì chỉ bắt chước động tác bên ngoài mà không nhìn thấy cái tâm bên trong, thì chẳng khác chi con khỉ bắt chước hành động của con người: họ cũng bắt chước người khác đem tiền bố thí cho người khác, nhưng không phải vì yêu thương người, mà vì để được tiếng khen; họ cũng bắt chước người khác đi lễ nhà thờ, nhưng đến nhà thờ thì không có tâm tình dâng lễ, mà chỉ biết phê bình cha giảng hay giảng dở, hoặc chỉ trích người này người nọ mặc áo đẹp áo xấu, đầu tóc mô-đen.v.v...mà thôi.
Sư phụ buồn vì các đệ tử bắt chước mình sống đơn giản, nhưng không nhìn thấy động cơ nào khiến sư phụ sống đơn giản, cho nên đối với đệ tử thì chẳng có ích lợi gì cả.
Chúa Giê-su cũng sẽ buồn như thế, khi có những người Ki-tô hữu bắt chước Ngài hy sinh vác thập giá của mình để theo Ngài, nhưng lại đi rêu rao khắp nơi là thập giá mình quá nặng, họ không bắt chước tâm tình yêu thương nhân loại của Chúa Giê-su...
Nên bắt chước cái tâm bên trong trước, thì dáng vẻ bên ngoài sẽ rất đẹp và dễ thương, và như thế thì ai cũng yêu mến cả.
