Món Quà Đẹp Mãi
Hôm qua trời âm u, những đám mây đen lơ lửng lãng đãng cả vùng trời Houston. Cơn mưa cứ xối xả, tưởng chừng như òa vỡ sau những lần bị ngẹn lại. Cứ thế, trời tối dần với những trận mưa lúc nặng lúc nhẹ đến khuya, khuya lắm. Khi màn đêm đã buông xuống hẳn, cơn mưa cũng tạm ngừng thỉnh thoảng vài cơn gió tạt ngang mang theo hơi nước mát dịu. Sáng hôm nay, ông mặt trời như còn giận dỗi với cơn mưa cả ngày hôm qua nên chưa thấy ló rạng, nhưng cảnh vật có vẻ trong sáng hơn cộng vơi khí trời ngòn ngọt của mùa thu có những cánh lá vàng đong đưa theo cơn gió. Lang thang trên con đường mòn vắng vẻ bên cạnh nha, có khu đất trống đang được cày xới, lộn xộn, dơ dáy. Im lìm và ngổn ngang, với cơn gió chợt đến rồi chợt đi. Tôi thả hồn xa xăm, đếm những bước chân ngắn dài, vô định của mình. Nhìn những hòn đất, loay hoay ngắm nghía “Chẳng ý nghĩa gì, a mess”. Chợt ý nghĩa vụt ngang tâm trí, cái nắm đất to nhỏ dơ dáy kia là chính tôi, vì ngày xưa trong vườn địa đàng Chúa dùng nắm đất tạo dựng con người.
Những chương đầu Kinh Thánh kể lại khá tỉ mỉ, để tác thành một con người, Chúa nắn nót một nắm đất, thổi hơi truyền sinh khí. Một tác phẩm vô giá so sánh với những tác phẩm khác, vì được mang hình ảnh Chúa, với đầy đủ trí khôn, trí nhớ, tự do và khả năng yêu thương. Con người là một hữu thể cả thiêng liêng và vật chất, trường tồn nhưng cũng rất mong manh. Linh hồn và thể xác là như thế, và mỗi nhân vị của chúng ta là những món quà độc nhất vô nhị. Thiên Chúa không copy tác phẩm của Ngài, nhưng mỗi lần sáng tạo là một con người mới với tất cả những mới mẻ riêng biệt. Có ai bỏ bê tác phẩm của mình bao giờ, người ta nâng niu, trân trọng và thích thú những gì mình làm ra. Thiên Chúa cũng không ngoại lệ, con người là tác phẩm mà Thiên Chúa chăm chút không ngơi. Hơn thế nũa, khi con người phản bội Ngài, Ngài đã minh chứng tình yêu một cách tận tuyệt, để phá đổ bức tường mặc cảm, xấu xa đó, tảy dấu vết chia lìa giữa Thiên Chúa và con người mà ngài yêu thương.
Nghĩ đến đây tôi bồi hồi khi thấy, cho dù Thiên Chúa tuyệt vời như thế, nhưng sao nhân loại vẫn còn trầm luân trong tội, gần gũi nhất là ngay trong tâm hồn tôi. Đôi lúc tôi dùng những món quà cao quí kia để chọn lựa sự phản bội thay vì trung thành. Những chọn lựa sai lầm đó dần dần biến đổi bản chất tôi.
Yếu đuối và dễ gãy đã hủy hoại linh hồn chúng ta, đẩy cuộc đời chúng ta vào ngõ tối của sự chết. Nhưng trên tất cả, Thiên Chúa vẫn có thể phục hồi, và Ngài luôn mong mọi phục hồi chúng ta. Một lời cầu nguyện chân thành và một thái độ xám hối sâu xa là Thiên Chúa sẽ biến đổi mọi sự. Anh em đồng loại của chúng ta đang cần lời cầu nguyện biết bao. Đặc biệt trong tháng 11, các linh hồn nơi luyện tội đang chờ đợi, dù chỉ một lời cầu nguyện, một câu kinh của chúng ta. Vì một lý do yếu đuối nào đó mà khi nhắm mắt lìa đời, anh chị em của chúng ta chưa kịp giải hòa, chưa kịp tìm lại được ân nghĩa với Chúa mà nay đang còn giam giữ nơi luyện tội. Thiên Chúa sẽ không bỏ sót một việc nghĩa mà chúng ta làm cho người anh chị em của mình đang trong luyện tội. Và có lẽ Thiên Chúa cũng sẽ không bỏ nắm đất Ngài đã nắn, đã vo rồi truyền sinh khí của Ngài bơ vơ. Vì sinh khí mà Ngài đã thổi vào, nên mỗi người chúng ta đều có sức mạnh của Thiên Chúa. Cô học trò nhỏ 4 tuổi của tôi trong lớp Giáo Lý sau khi nghe câu chuyện tạo dựng đã nói “Con thích nhất lúc Chúa thổi hơi vào cục đất sét, và vì thế chúng ta đều có hơi của Chúa”. Với sức mạnh của Thiên Chúa chúng ta sẽ làm được, xin đề nghị một vài thực hành nho nhỏ, coi như những món quà chúng ta tặng cho các linh hồn,
- Cầu nguyện, Kinh Mân Côi (dù chỉ một kinh trong yêu mến và sốt sáng cũng đủ.)
- Tham dự Thánh Lễ, Rước lễ thiêng liêng.
- Ngắm đàng Thánh Giá(ở nhà cũng làm được)
- Làm hơn việc bổn phận một tí.
- Nói những lời tích cực hoặc nhịn nhục khi bực tức.
- Không kêu than, không nói điểm xấu của người vắng mặt
- Nhịn một lon nước ngọt, một bịch chip, không mở TV khi muốn.
- Giúp đỡ người bên cạnh mình.
và chắc còn nhiều nhiều nữa vì khi yêu chúng ta sẽ tự khám phá ra nhiều cách để làm. Một điều nữa, chắc chắn các linh hồn không bao giờ quên trả ơn lại cho chúng ta và cũng có lẽ ngày hôm nay chúng ta làm cho người khác thì ngày mai, các linh hồn cũng sẽ làm lại cho chúng ta.
“Lạy Chúa! Chúa dành tình yêu cho chúng con, một tình yêu vô bờ bến, nhưng vì yếu đuối, bất toàn nên chúng con không biết giữ tình yêu ấy, chúng con đã lạc lối về nhà với Chúa. Xin Chúa đừng chấp sự hư đốn của chúng con để tình yêu của Chúa không bị mai một, không bị uổng phí. Nhất là xin Chúa thương đến các anh chị em của chúng con đang nơi lửa luyện tội, xin mở rộng vòng tay yêu thương đưa các anh chị em chúng con được về đoàn tụ với Chúa. Amen”
Hôm qua trời âm u, những đám mây đen lơ lửng lãng đãng cả vùng trời Houston. Cơn mưa cứ xối xả, tưởng chừng như òa vỡ sau những lần bị ngẹn lại. Cứ thế, trời tối dần với những trận mưa lúc nặng lúc nhẹ đến khuya, khuya lắm. Khi màn đêm đã buông xuống hẳn, cơn mưa cũng tạm ngừng thỉnh thoảng vài cơn gió tạt ngang mang theo hơi nước mát dịu. Sáng hôm nay, ông mặt trời như còn giận dỗi với cơn mưa cả ngày hôm qua nên chưa thấy ló rạng, nhưng cảnh vật có vẻ trong sáng hơn cộng vơi khí trời ngòn ngọt của mùa thu có những cánh lá vàng đong đưa theo cơn gió. Lang thang trên con đường mòn vắng vẻ bên cạnh nha, có khu đất trống đang được cày xới, lộn xộn, dơ dáy. Im lìm và ngổn ngang, với cơn gió chợt đến rồi chợt đi. Tôi thả hồn xa xăm, đếm những bước chân ngắn dài, vô định của mình. Nhìn những hòn đất, loay hoay ngắm nghía “Chẳng ý nghĩa gì, a mess”. Chợt ý nghĩa vụt ngang tâm trí, cái nắm đất to nhỏ dơ dáy kia là chính tôi, vì ngày xưa trong vườn địa đàng Chúa dùng nắm đất tạo dựng con người.
Những chương đầu Kinh Thánh kể lại khá tỉ mỉ, để tác thành một con người, Chúa nắn nót một nắm đất, thổi hơi truyền sinh khí. Một tác phẩm vô giá so sánh với những tác phẩm khác, vì được mang hình ảnh Chúa, với đầy đủ trí khôn, trí nhớ, tự do và khả năng yêu thương. Con người là một hữu thể cả thiêng liêng và vật chất, trường tồn nhưng cũng rất mong manh. Linh hồn và thể xác là như thế, và mỗi nhân vị của chúng ta là những món quà độc nhất vô nhị. Thiên Chúa không copy tác phẩm của Ngài, nhưng mỗi lần sáng tạo là một con người mới với tất cả những mới mẻ riêng biệt. Có ai bỏ bê tác phẩm của mình bao giờ, người ta nâng niu, trân trọng và thích thú những gì mình làm ra. Thiên Chúa cũng không ngoại lệ, con người là tác phẩm mà Thiên Chúa chăm chút không ngơi. Hơn thế nũa, khi con người phản bội Ngài, Ngài đã minh chứng tình yêu một cách tận tuyệt, để phá đổ bức tường mặc cảm, xấu xa đó, tảy dấu vết chia lìa giữa Thiên Chúa và con người mà ngài yêu thương.
Nghĩ đến đây tôi bồi hồi khi thấy, cho dù Thiên Chúa tuyệt vời như thế, nhưng sao nhân loại vẫn còn trầm luân trong tội, gần gũi nhất là ngay trong tâm hồn tôi. Đôi lúc tôi dùng những món quà cao quí kia để chọn lựa sự phản bội thay vì trung thành. Những chọn lựa sai lầm đó dần dần biến đổi bản chất tôi.
Yếu đuối và dễ gãy đã hủy hoại linh hồn chúng ta, đẩy cuộc đời chúng ta vào ngõ tối của sự chết. Nhưng trên tất cả, Thiên Chúa vẫn có thể phục hồi, và Ngài luôn mong mọi phục hồi chúng ta. Một lời cầu nguyện chân thành và một thái độ xám hối sâu xa là Thiên Chúa sẽ biến đổi mọi sự. Anh em đồng loại của chúng ta đang cần lời cầu nguyện biết bao. Đặc biệt trong tháng 11, các linh hồn nơi luyện tội đang chờ đợi, dù chỉ một lời cầu nguyện, một câu kinh của chúng ta. Vì một lý do yếu đuối nào đó mà khi nhắm mắt lìa đời, anh chị em của chúng ta chưa kịp giải hòa, chưa kịp tìm lại được ân nghĩa với Chúa mà nay đang còn giam giữ nơi luyện tội. Thiên Chúa sẽ không bỏ sót một việc nghĩa mà chúng ta làm cho người anh chị em của mình đang trong luyện tội. Và có lẽ Thiên Chúa cũng sẽ không bỏ nắm đất Ngài đã nắn, đã vo rồi truyền sinh khí của Ngài bơ vơ. Vì sinh khí mà Ngài đã thổi vào, nên mỗi người chúng ta đều có sức mạnh của Thiên Chúa. Cô học trò nhỏ 4 tuổi của tôi trong lớp Giáo Lý sau khi nghe câu chuyện tạo dựng đã nói “Con thích nhất lúc Chúa thổi hơi vào cục đất sét, và vì thế chúng ta đều có hơi của Chúa”. Với sức mạnh của Thiên Chúa chúng ta sẽ làm được, xin đề nghị một vài thực hành nho nhỏ, coi như những món quà chúng ta tặng cho các linh hồn,
- Cầu nguyện, Kinh Mân Côi (dù chỉ một kinh trong yêu mến và sốt sáng cũng đủ.)
- Tham dự Thánh Lễ, Rước lễ thiêng liêng.
- Ngắm đàng Thánh Giá(ở nhà cũng làm được)
- Làm hơn việc bổn phận một tí.
- Nói những lời tích cực hoặc nhịn nhục khi bực tức.
- Không kêu than, không nói điểm xấu của người vắng mặt
- Nhịn một lon nước ngọt, một bịch chip, không mở TV khi muốn.
- Giúp đỡ người bên cạnh mình.
và chắc còn nhiều nhiều nữa vì khi yêu chúng ta sẽ tự khám phá ra nhiều cách để làm. Một điều nữa, chắc chắn các linh hồn không bao giờ quên trả ơn lại cho chúng ta và cũng có lẽ ngày hôm nay chúng ta làm cho người khác thì ngày mai, các linh hồn cũng sẽ làm lại cho chúng ta.
“Lạy Chúa! Chúa dành tình yêu cho chúng con, một tình yêu vô bờ bến, nhưng vì yếu đuối, bất toàn nên chúng con không biết giữ tình yêu ấy, chúng con đã lạc lối về nhà với Chúa. Xin Chúa đừng chấp sự hư đốn của chúng con để tình yêu của Chúa không bị mai một, không bị uổng phí. Nhất là xin Chúa thương đến các anh chị em của chúng con đang nơi lửa luyện tội, xin mở rộng vòng tay yêu thương đưa các anh chị em chúng con được về đoàn tụ với Chúa. Amen”