NGƠI NGHỈ

N2T


- “Con phải làm gì mới có thể giúp đỡ thế giới này ?”

- “Trước hết phải nhận biết nó.”
Đại sư trả lời.

- “Làm thế nào để nhận biết nó ?”

- “Phải ngơi nghỉ từ bên trong mà ra.”

- “Như thế thì con làm sao có thể phục vụ nhân loại được ?”

- “Bắt đầu từ việc nhận biết mình.”


(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Trong binh pháp Tôn tử nói: “Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bách thắng” nghĩa là “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, thì cũng chỉ giúp đánh thắng trận mà thôi, chứ chưa thể giúp đời được.

Giúp đời thì phải biết đời biết lòng người, biết rồi thì ngơi nghĩ để suy tư về nhân tình thế thái, sau đó thì phải nhận biết mình, tức là coi khả năng trình độ của mình đến đâu, có thể giúp đời giúp người được không, được thì OK, không được thì phải học tập thêm nữa.

Có một vài linh mục thấy anh em cùng chịu chức với mình kẻ thì làm cha sở, người thì làm cha phó, nên đâm ra cau có, ghen tức ngầm và đấu tranh với bề trên muốn làm cha sở như họ, thế nhưng hởi ôi trình độ không có, khả năng càng tệ, kinh nghiệm cũng không, thế là hư bột hư đường, chỉ làm khổ giáo dân mà thôi và hạ mất uy tín của mình trước mọi người, vì thói kiêu căng và ghen ghét của mình.

- Để giúp một công ty phát triển thì cần có chuyên môn, kinh nghiệm và tiền bạc.

- Để giúp một hội từ thiện thì chỉ cần bỏ tiền bạc vật chất ra là có thể.

- Nhưng để điều hành một cộng đoàn dân Chúa (giáo xứ) thì đòi hỏi linh mục phải là người có kinh nghiệm, khôn ngoan, trình độ, và nhất là phải có một tấm lòng yêu thương và biết thông cảm.

Ngơi nghỉ để khiêm tốn học hỏi là bước đầu của sự thành công, bởi vì nếu không khiêm tốn đủ, thì dù cho có tài năng nghiêng trời lệch đất, thì cũng sẽ có ngày thất bại ê chề mà thôi.

Ngơi nghỉ tức là làm việc gấp đôi. Ai hiểu được thì hiểu.