BIỂU ĐẠT
Có một tác gia nổi tiếng trong giới tôn giáo, đối với quan niệm của đại sư thì rất là hiếu kỳ, ông ta nói: “Con người làm thế nào để khai thác được Thiên Chúa ?”
Đại sư thẳng thắn nói với ông ta: “Lấy thinh lặng để hồi phục sự thanh bạch của tâm hồn, ít dùng lý luận của tôn giáo để khỏi làm ô nhiễm sự thanh bạch của Ngài.”
Tiếp đến, ông ta liếc nhìn các học trò giàu có bên cạnh dí dỏm nói: “Khi nói chuyện cũng không cần dẫn chứng tài liệu từ nhiều nguồn khác, để tránh khỏi làm cho không khí thêm trầm trọng.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Ở đời, có nhiều kẻ nói nhiều nhưng chẳng ai muốn nghe cả, bởi vì họ nói trên giấy tờ, họ nói bằng những câu dẫn chứng của người khác mà không ăn nhằm gì với đời sống của họ; ở đời, cũng có những người thích kẻ khác nói chuyện bằng cách trích dẫn tài liệu triết gia này, nhà lý luận nọ, mà đôi lúc họ nghe cũng chẳng hiểu gì, bởi vì họ sính văn chương để bày tỏ mình là người hiểu biết.
Tìm kiếm Thiên Chúa không phải tự mình mà gặp được Ngài, bởi vì Ngài không ở trong văn chương lý luận, Ngài cũng không ở trong những tâm hồn kiêu ngạo thích khoe khoang sự khôn ngoan hiểu biết của mình. Nhưng Ngài chỉ tỏ mình ra cho những ai tìm kiếm Ngài trong sự khiêm tốn và tin yêu.
Có một vài người Ki-tô hữu khi nói chuyện với người khác thì thích trích dẫn Thánh Kinh như giảng viên giáo lý lên lớp, nhưng chẳng ai thèm nghe, bởi vì họ nói hay mà thực hành không hay, bởi vì họ chỉ nói mà không thực hành.
Sống đơn sơ khiêm tốn với mọi người, là phương cách giản dị mà hiệu quả nhất để người khác tìm được Thiên Chúa trong cuộc sống của họ...
Đó chính là tùy duyên của chúng ta mà họ biết Thiên Chúa vậy.
![]() |
| N2T |
Có một tác gia nổi tiếng trong giới tôn giáo, đối với quan niệm của đại sư thì rất là hiếu kỳ, ông ta nói: “Con người làm thế nào để khai thác được Thiên Chúa ?”
Đại sư thẳng thắn nói với ông ta: “Lấy thinh lặng để hồi phục sự thanh bạch của tâm hồn, ít dùng lý luận của tôn giáo để khỏi làm ô nhiễm sự thanh bạch của Ngài.”
Tiếp đến, ông ta liếc nhìn các học trò giàu có bên cạnh dí dỏm nói: “Khi nói chuyện cũng không cần dẫn chứng tài liệu từ nhiều nguồn khác, để tránh khỏi làm cho không khí thêm trầm trọng.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Ở đời, có nhiều kẻ nói nhiều nhưng chẳng ai muốn nghe cả, bởi vì họ nói trên giấy tờ, họ nói bằng những câu dẫn chứng của người khác mà không ăn nhằm gì với đời sống của họ; ở đời, cũng có những người thích kẻ khác nói chuyện bằng cách trích dẫn tài liệu triết gia này, nhà lý luận nọ, mà đôi lúc họ nghe cũng chẳng hiểu gì, bởi vì họ sính văn chương để bày tỏ mình là người hiểu biết.
Tìm kiếm Thiên Chúa không phải tự mình mà gặp được Ngài, bởi vì Ngài không ở trong văn chương lý luận, Ngài cũng không ở trong những tâm hồn kiêu ngạo thích khoe khoang sự khôn ngoan hiểu biết của mình. Nhưng Ngài chỉ tỏ mình ra cho những ai tìm kiếm Ngài trong sự khiêm tốn và tin yêu.
Có một vài người Ki-tô hữu khi nói chuyện với người khác thì thích trích dẫn Thánh Kinh như giảng viên giáo lý lên lớp, nhưng chẳng ai thèm nghe, bởi vì họ nói hay mà thực hành không hay, bởi vì họ chỉ nói mà không thực hành.
Sống đơn sơ khiêm tốn với mọi người, là phương cách giản dị mà hiệu quả nhất để người khác tìm được Thiên Chúa trong cuộc sống của họ...
Đó chính là tùy duyên của chúng ta mà họ biết Thiên Chúa vậy.
