GỐC VÀ NGỌN
Theo truyền thuyết, Thiên Chúa sai thiên sứ đi nói với đại sư: “Bất luận ngươi cầu cho được sống lâu trăm ngàn năm hay ngàn vạn năm, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho ngươi. Ngươi hy vọng sống bao nhiêu năm ?”
- “Tám mươi tuổi”. Đại sư không do dự trả lời.
Các đệ tử có chút thất vọng: “Nhưng, thưa sư phụ, nếu thầy có thể sống đến trăm vạn năm, suy nghĩ coi, có bao nhiêu người của các thời đại có thể tiếp thụ ân điển khôn ngoan của thầy ?”
- “Nếu ta thật sống trên trăm vạn năm, thì con người sẽ bỏ đường khôn ngoan để dồn hết sức lực học cái thuật kéo dài tuổi thọ.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Thiên Chúa thật khôn ngoan vô cùng khi hạn định mạng sống của con người ở trần gian tám mươi, một trăm hoặc hơn trăm tuổi là chấm dứt, bằng không khi con người được trường sinh bất tử thì thế gian này không phải là cảnh bồng lai, mà là địa ngục đầy những chống đối bất an và chiến tranh...
Chỉ có khi từ giã cõi đời này, con người ta mới được trường sinh bất tử trên thiên đàng với Thiên Chúa, hoặc là vĩnh viễn bị diệt vong trong hỏa ngục với ma quỷ.
Người khôn ngoan nhất thì cầu xin Chúa gìn giữ họ trong cuộc sống ở đời này luôn kinh mến Chúa yêu thương người, và luôn chuẩn bị tâm hồn để đợi Chúa đến; người khôn ngoan vừa vừa thì cầu xin Chúa đem họ về (chết) khi họ sạch mọi tội lỗi; người ngu xuẩn thì cầu xin Chúa cho họ thật hạnh phúc ở đời này và đợi gần chết mới ăn năn tội; người ngu xuẩn nhất thì cầu xin Chúa cho họ sống lâu trăm tuổi, để họ hưởng thụ gia tài mà Chúa ban cho họ ở trần gian này...
Nhưng dù chúng ta thuộc hạng khôn ngoan hay ngu xuẩn, thì vẫn phải luôn cầu nguyện để biết cái gốc của chúng ta là ở Thiên Chúa, và cái ngọn của chúng ta là ở thế gian này: lá rụng về cội.
![]() |
| N2T |
Theo truyền thuyết, Thiên Chúa sai thiên sứ đi nói với đại sư: “Bất luận ngươi cầu cho được sống lâu trăm ngàn năm hay ngàn vạn năm, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho ngươi. Ngươi hy vọng sống bao nhiêu năm ?”
- “Tám mươi tuổi”. Đại sư không do dự trả lời.
Các đệ tử có chút thất vọng: “Nhưng, thưa sư phụ, nếu thầy có thể sống đến trăm vạn năm, suy nghĩ coi, có bao nhiêu người của các thời đại có thể tiếp thụ ân điển khôn ngoan của thầy ?”
- “Nếu ta thật sống trên trăm vạn năm, thì con người sẽ bỏ đường khôn ngoan để dồn hết sức lực học cái thuật kéo dài tuổi thọ.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Thiên Chúa thật khôn ngoan vô cùng khi hạn định mạng sống của con người ở trần gian tám mươi, một trăm hoặc hơn trăm tuổi là chấm dứt, bằng không khi con người được trường sinh bất tử thì thế gian này không phải là cảnh bồng lai, mà là địa ngục đầy những chống đối bất an và chiến tranh...
Chỉ có khi từ giã cõi đời này, con người ta mới được trường sinh bất tử trên thiên đàng với Thiên Chúa, hoặc là vĩnh viễn bị diệt vong trong hỏa ngục với ma quỷ.
Người khôn ngoan nhất thì cầu xin Chúa gìn giữ họ trong cuộc sống ở đời này luôn kinh mến Chúa yêu thương người, và luôn chuẩn bị tâm hồn để đợi Chúa đến; người khôn ngoan vừa vừa thì cầu xin Chúa đem họ về (chết) khi họ sạch mọi tội lỗi; người ngu xuẩn thì cầu xin Chúa cho họ thật hạnh phúc ở đời này và đợi gần chết mới ăn năn tội; người ngu xuẩn nhất thì cầu xin Chúa cho họ sống lâu trăm tuổi, để họ hưởng thụ gia tài mà Chúa ban cho họ ở trần gian này...
Nhưng dù chúng ta thuộc hạng khôn ngoan hay ngu xuẩn, thì vẫn phải luôn cầu nguyện để biết cái gốc của chúng ta là ở Thiên Chúa, và cái ngọn của chúng ta là ở thế gian này: lá rụng về cội.
