TRÁCH NHIỆM

N2T


Sư phụ cùng với một đệ tử đi ra khỏi tu viện, tình cờ gặp quan chấp chánh ở ngoài thôn. Ông ta hiểu lầm cho rằng họ đến để mời ông ta vào trong thôn, nên nói: “Các ông thật là không cần thiết phải đi ngàn dặm đến đón rước tôi.”

Người đệ tử nói: “Đại nhân, ngài hiểu lầm rồi, chúng tôi đang đi du ngoạn bên ngoài, nhưng nếu chúng tôi biết ngài sẽ đến, thì chúng tôi sẽ bất chấp gió sương đến để đón tiếp ngài.”

Sư phụ không nói lời nào cho đến khi trời tối, ông ta mới nói: “Tại sao con nhất định phải nói cho ông ta biết chúng ta không phải đến để đón tiếp ông ta ? Con có thể trông thấy bộ mặt bối rối của ông ta không ?”

- “Chúng ta nên thực tình nói cho ông ta biết, bằng không thì chúng ta có ý lừa dối ông ta sao ?”

Đại sư nói: “Chúng ta không lừa dối ông ta điều gì cả, chính ông ta tự lừa dối mình đấy thôi.”

Suy tư:

Con người ta khi lòng đầy những thỏa mãn thì sinh ra kiêu ngạo, rồi từ đó phát sinh ra nhiều tật xấu khác.

Có những người –trong cuộc sống- thường làm ra vẻ quan trọng hóa bản thân và công việc của mình:

- Có một vài linh mục khi giáo dân đến gặp để trò chuyện với ngài, thì ngài thẳng thừng nói: tôi bận quá không có giờ, nhưng vài tiếng đồng hồ sau thì thấy ngài đang vui vẻ chơi bóng bàn với bạn bè. Ngài đang lừa dối chính mình và lừa dối tha nhân cũng như lừa dối Thiên Chúa.

- Có người khi được làm công việc xem ra có thế giá thì cảm thấy mình sao mà quan trọng, khi bạn bè hỏi chuyện mời uống ly cà phê, thì khoác tay lia lịa nói: tớ bận việc lắm, cơ quan quá nhiều việc. Nhưng vài phút sau thì thấy họ đang nhậu nhẹt tưng bừng ở nhà hàng máy lạnh. Họ đang lừa dối chính mình và bạn bè.

Kiêu ngạo và thỏa mãn thường làm cho con người ta biến tướng, từ người hiền lành dễ thương thành người kiêu ngạo khó ưa; từ người lễ phép lịch sự thành người cộc cằn thô lỗ; từ người dễ than thiện thành người khó gần gủi.v.v…

Tất cả chỉ vì tự mình lừa dối lòng mình mà ra cả.

Ai hiểu được thì suy nghĩ.