NEW YORK, ngày 29 tháng 10, năm 2008. – Tòa Thánh phát biểu: “Sự thừa nhận về nhân quyền phải luôn được đặt ở trung tâm xã hội. Nó không phải là kết quả của những quyết định về chính sách.”

Đức Tổng Giám Mục (TGM) Celestino Migliore, quan sát viên thường trực của Tòa Thánh tại Liên Hiệp Quốc đã khẳng định điều này vào hôm thứ ba trước khi ủy ban thứ ba trong kỳ họp lần thứ 63 tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc bàn về sự thăng tiến và bảo vệ nhân quyền.

Ngài nói rằng một trong những khía cạnh cần đặt trọng tâm nơi con người là sự phát triển.

Đức TGM nói: “Sự suy sụp nền kinh tế toàn cầu hiện nay nêu bật và chắc chắn sẽ làm trầm trọng hơn cảnh ngộ điêu đứng của cái được gọi là “vực sâu tiền tỉ”, một con số mà trong tình hình đang xấu đi như ngày hôm nay đang trên đà gia tăng tăng. Những con người khốn khổ này có quyền được cung cấp thực phẩm do sự khủng hoảng thực phẩm toàn cầu. Với khoản chi của chính phủ tập trung vào việc cứu nguy sự đổ vỡ tài chính, thì những bộ phận xã hội khác như giáo dục hoặc y tế sẽ bị tụt dốc và thiếu hụt tài chính.

Trong khi khủng hoảng kinh tế gây ra một số thách đố cho cộng đồng toàn cầu, thì khi chúng ta bắt đầu đề ra những biện pháp để cứu vãn sự sụp đổ kinh tế, chúng ta không được phép lơ là đối với những ai đang sống trong niềm hy vọng mong manh về một tương lai tương sáng.

Người tàn tật

Khi xem xét về một vấn đề khác, Đức TGM Miglior hân hoan chào mừng hiệp đinh về quyền của người tàn tật đã đi vào hoạt động, vì nó sẽ thúc đẩy nhân phẩm và quyền của người tàn tật.

Ngài nói: “Đoàn đại biểu chúng tôi hy vọng rằng khi nhà nước tán thành việc này thì quyền căn bản đối với sự sống vốn được đặt ở trung tâm của hiệp đinh sẽ được tôn trọng và xúc tiến cho tất cả những người khuyết tật ở mọi giai đoạn của cuộc sống. Đây là lúc hiệp định này phục vụ không chỉ nhằm thăng tiến sự kính trọng lớn lao hơn đối với những người khuyết tật, nhưng quan trọng hơn, mà còn nhằm cổ võ sự kính trọng lớn lao hơn cho tất cả mọi người bất chấp khả năng thể lý hay tâm lý của họ.”

Hiệp định về người tàn tật được phê chuẩn vào tháng 12 năm 2006. Nó đã chính thức đi vào hoạt động và có mặt ở hai mươi quốc gia.

Các quốc gia đã phê chuẩn hiệp định cần phải tường thuật đều đặn các bước tiến triển tới một ủy ban giám sát việc thi hành hiệp định.

Theo sự miêu tả về hiệp định tại Liên Hiệp Quốc, thì hiệp định đã đã đánh dấu một bước ngoặt trong việc thay đổi cách suy nghĩ về người tàn tật, từ mối bận tâm phúc lợi xã hội thành vấn đề về nhân quyền. Điều này công nhận rằng hàng rào xã hội và những thành kiến đang tự làm cho chúng tàn tật.”