LÊN BỜ

N2T


- “Khai mở đường giác ngộ thì khó hay dễ ?”

- “Không khó không dễ.”

- “Tại sao ?”

- “Bởi vì nó và khó hay dễ thì không quan hệ gì nhau.”

- “Vậy thì con người nên làm như thế nào, mới có thể đi đến bờ ?”

- “Con người vĩnh viễn sẽ không thể nào đi đến bờ, bởi vì nó là một đoạn đường du lịch “không thời gian”, chỉ cần anh bỏ dở cuộc du lịch, thì anh có thể an tọa trong nhà mình.”


(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Giác ngộ không phải là một bài toán, cho nên không thể khó hay dễ; giác ngộ cũng không phải là một công trình cầu đường hay kiến trúc, nên không thể có phạm trù khó hay dễ. Nhưng giác ngộ chính là vấn đề thuộc tâm linh giữa con người với Thiên Chúa, cho nên chỉ có sự quyết tâm hay thối chí, thành thật hay dối trá mà thôi.

Bến bờ tâm linh không ở đâu xa xôi trên chín tầng trời hay bên Thiên Trúc, nhưng hể ai có lòng thiện tâm từ bỏ điều ác để quay về với sự thiện, thì đã đến bờ tâm linh, chính là tâm hồn của chúng ta.

Có một vài người Ki-tô hữu luôn đọc kinh sáng tối nhưng vẫn cứ không đến được bến bờ bình an, vì họ luôn đặt vấn đề nên thánh khó hay dễ, mà không khiêm tốn đặt mình trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Bởi vì khai mở con đường giác ngộ, là khai mở tâm hồn đón nhận Thần Khí của Thiên Chúa, để cho Thần Khí hướng dẫn chúng ta đến bờ bến hạnh phúc đời này và đời sau.

Nhưng tiên vàn không nên suy nghĩ là khó hay dễ giác ngộ, mà là khiêm tốn mở rộng lòng để đón nhận sự khai mở trí lòng từ nơi Thánh Thần của Thiên Chúa.