VÔ NGÔN
- “Học thức và sự thành khẩn của các con có chỗ nào hữu dụng ? Lẽ nào một con lừa ở trong thư viện sẽ biến thành thông minh ? Một con chuột ở trong nhà thờ thì sẽ biến thành thần thánh hay sao ?”
- “Vậy thì cái gì mới hữu dụng ?”
- “Tâm.”
- “Như thế nào mới có thể được nó ?”
Sư phụ im hơi lặng tiếng không lời. Nếu họ chưa biết quy y tâm tính của mình, lại không biết theo hướng thâm sâu của tâm linh để dò hỏi, thì ông ta còn có thể nói gì chứ ?
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Người ta nói sống ở đời cần có một cái tâm: cái tâm thật thà, cái tâm yêu thương, cái tâm biết phân biệt phải trái, cái tâm biết động lòng trước những đau khổ của người khác, cá tâm biết đớn đau khi mình làm thiệt hại vu cáo anh em chị em...
Người không biết quy y trở về với cái tâm của mình, thì dù cho được bậc đại sư phụ dạy dỗ thì họ cũng không thể hiểu được đạo lý tuy cao siêu nhưng lại rất gần gủi của đạo bác ái yêu thương.
Có nhiều người học hỏi Kinh Thánh, nhưng có bao nhiêu người biết đem Lời Chúa để yêu thương tha nhân ? Có nhiều người tự hào mình có cái tâm trong sạch không hối lộ, không gian tham, nhưng có bao nhiêu người biết đưa tay ra giúp đỡ người nghèo khó bất hạnh ?
Chúa Giê-su là Ngôi Lời của Chúa Cha chứ không phải là “vô ngôn”, nhưng Ngài sẵn sàng trở thành người “vô ngôn” trước mặt quan tổng trấn Phi-la-tô vì ông ta không hiểu chân lý là gì, tức là ông ta chưa quy y về nơi sâu thẳm của tâm hồn để nhận ra chân lý...
Khi đối diện đối chất với người chưa quy y về nơi thẳm sâu tâm hồn của họ, thì hãy trở thành kẻ “vô ngôn”, bởi vì dù nói ra thì họ cũng không hiểu chân lý là gì, và bởi vì tâm hồn của họ đã bị quyền hành, tiền bạc, danh vọng, dục vọng của thế gian che bít mất rồi.
![]() |
| N2T |
- “Học thức và sự thành khẩn của các con có chỗ nào hữu dụng ? Lẽ nào một con lừa ở trong thư viện sẽ biến thành thông minh ? Một con chuột ở trong nhà thờ thì sẽ biến thành thần thánh hay sao ?”
- “Vậy thì cái gì mới hữu dụng ?”
- “Tâm.”
- “Như thế nào mới có thể được nó ?”
Sư phụ im hơi lặng tiếng không lời. Nếu họ chưa biết quy y tâm tính của mình, lại không biết theo hướng thâm sâu của tâm linh để dò hỏi, thì ông ta còn có thể nói gì chứ ?
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Người ta nói sống ở đời cần có một cái tâm: cái tâm thật thà, cái tâm yêu thương, cái tâm biết phân biệt phải trái, cái tâm biết động lòng trước những đau khổ của người khác, cá tâm biết đớn đau khi mình làm thiệt hại vu cáo anh em chị em...
Người không biết quy y trở về với cái tâm của mình, thì dù cho được bậc đại sư phụ dạy dỗ thì họ cũng không thể hiểu được đạo lý tuy cao siêu nhưng lại rất gần gủi của đạo bác ái yêu thương.
Có nhiều người học hỏi Kinh Thánh, nhưng có bao nhiêu người biết đem Lời Chúa để yêu thương tha nhân ? Có nhiều người tự hào mình có cái tâm trong sạch không hối lộ, không gian tham, nhưng có bao nhiêu người biết đưa tay ra giúp đỡ người nghèo khó bất hạnh ?
Chúa Giê-su là Ngôi Lời của Chúa Cha chứ không phải là “vô ngôn”, nhưng Ngài sẵn sàng trở thành người “vô ngôn” trước mặt quan tổng trấn Phi-la-tô vì ông ta không hiểu chân lý là gì, tức là ông ta chưa quy y về nơi sâu thẳm của tâm hồn để nhận ra chân lý...
Khi đối diện đối chất với người chưa quy y về nơi thẳm sâu tâm hồn của họ, thì hãy trở thành kẻ “vô ngôn”, bởi vì dù nói ra thì họ cũng không hiểu chân lý là gì, và bởi vì tâm hồn của họ đã bị quyền hành, tiền bạc, danh vọng, dục vọng của thế gian che bít mất rồi.
