HOANG NGUYÊN

N2T


Đại sư xưa nay thường coi nhẹ những bình luận về học thuật, nhưng lại gọi nó là “viên ngọc khôn ngoan”.

Đệ tử hỏi: “Mặc dù chúng nó được gọi là ngọc quý, nhưng tại sao thầy lại coi thường nó ?”

Câu trả lời là: “Con có thể đã nhìn qua bất kỳ châu báu nào, gieo ở trong đất, vẫn còn có thể tiếp tục lớn lên chứ ?”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Ngọc dù là ngọc quý, khi chôn giấu trong đất thì không thể phát sáng được, không thể óng ánh chói lòa con mắt được, bởi vì đất bám vào nó...

Bình luận về học thuật hay một chuyên ngành nào đó, dù người bình luận không có tài ăn nói lưu loát, nhưng giá trị của bài bình luận vẫn cứ là có giá trị trên một vài vấn đề về chuyên môn, cho nên được đại sư ví như là “viên ngọc khôn ngoan”.

Lời Chúa không những là “viên ngọc khôn ngoan” chói sáng, mà còn là ánh sáng vĩnh cửu soi sáng tâm hồn con người biết nhận ra điều chân thiện mỹ, để họ không những sống tốt lành ở trần gian này, mà còn được sự sống vĩnh hằng mai sau trong Nước Trời với Thiên Chúa Ba Ngôi.

Lời Chúa cứ đem “chôn giấu” trong lòng mà không thực hành thì sẽ không bao giờ tiếp tục lớn lên được, lúc đó tâm hồn sẽ trở thành tình trạng hoang nguyên (lơ là xao nhãng thuở ban đầu).

Thật đáng tiếc và đáng buồn...