CHẠY TRÔN

N2T


Đại sư kiếp trước đã trở thành nhân vật có tính truyền kỳ. Theo như người ta nói thì ngay cả Thiên Chúa cũng nâng cốc rượu để xin ông ta chỉ giáo: “Ta muốn cùng với loài người chơi trò chơi trốn tìm. Ta hỏi các thiên thần: nên trốn ở nơi nào là kín đáo nhất ? Có một vài thiên thần nói trốn ở nơi sâu nhất trong biển lớn, có một vài thiên thần thì cho rằng Ta nên trốn ở trên đỉnh núi cao, thậm chí có thiên thần đề nghị Ta trốn ở bên ngoài các hành tinh khác. Ngươi nghĩ sao ?”

Đại sư nói: “Không cần phải trốn nơi xa xôi làm gì, trốn ngay trong lòng con người là tốt nhất, đó là nơi mà cuối cùng con người mới nghĩ đến.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Đại sư nói rất đúng, con người ta chỉ nhớ đến Chúa ngự trong tâm hồn mình, khi cuộc đời của họ quá bị bầm dập, đau khổ và thất vọng.

Con người ta không hề nhớ đến Chúa ngự trong tâm hồn mình khi cuộc sống quá sung sướng; con người ta cũng không bao giờ nghĩ đến Chúa khi cuộc đời của họ cứ như diều gặp gió bay lên cao trên các chức vụ quyền hành của thế gian; họ cũng sẽ không bao giờ nghĩ đến Thiên Chúa đang ở trong lòng mình, khi mà chung quanh họ có quá nhiều thú vui, hưởng thụ và dục vọng...

Người Ki-tô hữu luôn được Chúa Giê-su và Giáo Hội dạy rằng: tâm hồn của con người là đền thờ của Chúa Thánh Thần, là nơi mà Thiên Chúa Ba Ngôi ngự trị, đó là nơi mà Thiên Chúa yêu thích làm nơi ở của mình.

Luôn nhớ đến Chúa đang ngự trong lòng mình, đừng để đến giây phút cuối cùng mới nhớ đến Ngài, có khi không kịp đấy nhé.