TRIẾT HỌC
Một vị khách, trước khi quyết định đi theo đại sư, thì muốn được một vài bảo chứng từ nơi ở của đại sư.
- “Ngài có thể dạy con mục tiêu của cuộc sống không ?”
- “Ta không thể.”
- “Ít nữa là ý nghĩa của cuộc sống.”
- “Ta không thể.”
- “Ngài có thể chỉ ra nguyên lý ảo diệu của sự sống và sự chết không ?”
- “Ta không thể.”
Người khách khinh miệt bỏ đi, các đệ tử thấy sư phụ biểu hiện giống như kẻ bất tài thì bực bội không vui.
Sư phụ bình tĩnh nói: “Nếu các con chưa thể nghiệm được cuộc sống nơi bản thân mình, thì từ đâu mà hiểu được bản chất và ý nghĩa của cuộc sống chứ ? Ta thà muốn các con trước hết đem cái bánh pudding này ăn đi, rồi sau đó nghiên cứu lại mùi vị của từng cái.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Cuộc sống có phong phú hay đơn điệu tẻ nhạt, vui vẻ hay buồn chán, thì trước hết là do chính bản thân mình thể nghiệm được thế nào là ý nghĩa của cuộc sống. Bởi vì muốn hiểu được, thể nghiệm được cái vui buồn của người khác, thì không phải là do kinh nghiệm của bản thân mình mà có ư ?
Có nhiều người thích phê bình và báo oán người khác, là vì họ chưa thể nghiệm được người khác báo oán và phê bình mình; có người thích moi móc những khuyết điểm nho nhỏ của anh em để làm cho lớn chuyện trước mặt mọi người, là bởi vì họ chưa thể nghiệm được thế nào là sự mắc cở khi bị người khác đem khuyết điểm của mình ra làm trò cười cho thiên hạ...
Thể nghiệm nơi bản thân mình trước những buồn vui của cuộc sống, thì chắc nhắc sẽ dễ dàng thông cảm trước những lỗi lầm, và hạnh phúc của tha nhân.
Chúa Giê-su đã làm như thế khi Ngài xuống thế làm người: sinh ra trong hang lừa máng cỏ nghèo hèn, không chỗ gối đầu khi rao giảng Tin Mừng, bị các luật sĩ và biệt phái chống đối vì ghen ghét, cuối cùng bị đóng đinh và chết trên cây thập giá và đã sống lại...
Có nhiều người ăn bánh pudding nhưng ít người phân tích mùi vị của nó; có nhiều người chịu đau khổ nhưng it người thể nghiệm được ý nghĩa của sự đau khổ, mà ý nghĩa của sự đau khổ là: được thông phần đau khổ với Chúa Giê-su Ki-tô...
![]() |
| N2T |
Một vị khách, trước khi quyết định đi theo đại sư, thì muốn được một vài bảo chứng từ nơi ở của đại sư.
- “Ngài có thể dạy con mục tiêu của cuộc sống không ?”
- “Ta không thể.”
- “Ít nữa là ý nghĩa của cuộc sống.”
- “Ta không thể.”
- “Ngài có thể chỉ ra nguyên lý ảo diệu của sự sống và sự chết không ?”
- “Ta không thể.”
Người khách khinh miệt bỏ đi, các đệ tử thấy sư phụ biểu hiện giống như kẻ bất tài thì bực bội không vui.
Sư phụ bình tĩnh nói: “Nếu các con chưa thể nghiệm được cuộc sống nơi bản thân mình, thì từ đâu mà hiểu được bản chất và ý nghĩa của cuộc sống chứ ? Ta thà muốn các con trước hết đem cái bánh pudding này ăn đi, rồi sau đó nghiên cứu lại mùi vị của từng cái.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Cuộc sống có phong phú hay đơn điệu tẻ nhạt, vui vẻ hay buồn chán, thì trước hết là do chính bản thân mình thể nghiệm được thế nào là ý nghĩa của cuộc sống. Bởi vì muốn hiểu được, thể nghiệm được cái vui buồn của người khác, thì không phải là do kinh nghiệm của bản thân mình mà có ư ?
Có nhiều người thích phê bình và báo oán người khác, là vì họ chưa thể nghiệm được người khác báo oán và phê bình mình; có người thích moi móc những khuyết điểm nho nhỏ của anh em để làm cho lớn chuyện trước mặt mọi người, là bởi vì họ chưa thể nghiệm được thế nào là sự mắc cở khi bị người khác đem khuyết điểm của mình ra làm trò cười cho thiên hạ...
Thể nghiệm nơi bản thân mình trước những buồn vui của cuộc sống, thì chắc nhắc sẽ dễ dàng thông cảm trước những lỗi lầm, và hạnh phúc của tha nhân.
Chúa Giê-su đã làm như thế khi Ngài xuống thế làm người: sinh ra trong hang lừa máng cỏ nghèo hèn, không chỗ gối đầu khi rao giảng Tin Mừng, bị các luật sĩ và biệt phái chống đối vì ghen ghét, cuối cùng bị đóng đinh và chết trên cây thập giá và đã sống lại...
Có nhiều người ăn bánh pudding nhưng ít người phân tích mùi vị của nó; có nhiều người chịu đau khổ nhưng it người thể nghiệm được ý nghĩa của sự đau khổ, mà ý nghĩa của sự đau khổ là: được thông phần đau khổ với Chúa Giê-su Ki-tô...
