CẢNH HUYỀN ẢO

N2T


- “Lúc nào thì con mới có thể ngộ đạo ?”

- “Khi con nhìn thấy.” Đại sư trả lời.

- “Nhìn thấy gì ?”

- “Hoa và cây, tinh tú và mặt trăng.”

- “Mỗi ngày con đều nhìn thấy chúng nó.”

- “Không, cái mà con nhìn thấy đó chỉ là hoa và cây, tinh tú và mặt trăng trong cảnh huyền ảo. Bởi vì con chưa sống trong hoàn cảnh thực tại, mà chỉ sống trong tư tưởng và khái niệm của con.”


Cuối cùng ông ta khẩn thiết nói thêm mấy câu: “Con đã sống qua cảnh hư ảo, thì con cũng sẽ mất đi trong hão huyền.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Mặt trăng và các tinh tú thì ai cũng nhìn thấy, hoa và cây thì ai cũng có thể nhìn thấy, vì nhìn thấy thường xuyên cho nên không thấy có gì đặc biệt, nhưng nếu chăm chú nhìn kỷ và suy tư, thì sẽ thấy Thiên Chúa thật vĩ đại khi tạo dựng nên các tinh tú và mặt trăng, hoa và cây...

Có những người Ki-tô hữu thường đọc kinh thánh mỗi ngày, nhưng không ngộ được đạo lý cao siêu của Lời Chúa trong kinh thánh, bởi vì họ đọc mà không cầu nguyện, đọc mà không thấy lòng mình cháy lên lửa yêu mến Lời Chúa.

Nhìn như không nhìn là vì tâm không để vào vật mình nhìn, đọc như không đọc là vì trí óc chỉ muốn ghi nhớ càng nhiều càng tốt mà không suy gẫm, cho nên không hề ngộ được cái đạo nhiệm mầu nơi tinh tú và mặt trăng, nơi hoa và cây, đó là cái nhìn huyền ảo của thế gian.

Chỉ cần tâm tĩnh lặng khi nhìn thì có thể ngộ được cái hay ho của vật đó.

Đó là ngộ đạo vậy.