CHỐI ĐẨY TRÁCH NHIỆM
Một du khách nhìn các triều đại của đại sư ở trong chùa, hỏi: “Hiện giờ còn có đại sư nào đang ở trên thế gian này không ?”
- “Có một vị.” người hướng dẫn du lịch nói.
Người du khách ấy nhiều lần khẩn cầu xin được gặp vị đại sư ấy. Du khách vừa thấy đại sư bèn mở miệng hỏi: “Hiện giờ ở đâu thì có thể tìm được vị sư phụ vĩ đại nhất ?”
- “Du khách.” Đại sư kêu lên.
- “Thầy.” Người khách cung kính ứng đáp.
- “Ông ở đâu vậy ?”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Du khách vì tò mò mà muốn biết vị sư phụ vĩ đại ở đâu, chứ chưa chắc là biết để đến xin học đạo. Đại sư thì biết chắc là ông khách vì tò mò mà muốn gặp vị đại sư vĩ đại, nên mới hỏi: ông ở đâu vậy ? Bởi vì ông du khách đang đi du lịch, đi thưởng ngoạn cảnh chùa chứ không phải đi tầm sư học đạo...
Có một vài người Ki-tô hữu đi lễ nhà thờ mà giống như đi viếng cảnh chùa:
Trước hết họ mặc áo lửng hở bụng bày rốn, quần ngắn thật ngắn, trông thật mô-đen. Sau đó thì đi một vòng quanh nhà thờ chỉ chỉ trò trỏ cái hoa này đẹp cái chậu kia xấu, sau đó nữa thì vào trong nhà thờ, đi hết tượng ông thánh này qua tượng bà thánh khác, tượng này dứng lâm râm vài kinh, tượng nọ vái vái vài cái rồi phê bình thánh này thiêng thánh kia ít thiêng. Khi nghe cha giảng thì ngó bên này nhìn bên kia, phê bình cha giảng hay cha giảng dở, mà không chú tâm nghe...
Đem cái tâm của người Ki-tô hữu để đi tìm Chúa trong nhà thờ, chứ không phải đem sở thích thưởng ngoạn đi nhà thờ để phê bình đẹp xấu, hay dở...
Chối đẩy trách nhiệm là ở đó vậy, ai hiểu được thì hiểu.
![]() |
| N2T |
Một du khách nhìn các triều đại của đại sư ở trong chùa, hỏi: “Hiện giờ còn có đại sư nào đang ở trên thế gian này không ?”
- “Có một vị.” người hướng dẫn du lịch nói.
Người du khách ấy nhiều lần khẩn cầu xin được gặp vị đại sư ấy. Du khách vừa thấy đại sư bèn mở miệng hỏi: “Hiện giờ ở đâu thì có thể tìm được vị sư phụ vĩ đại nhất ?”
- “Du khách.” Đại sư kêu lên.
- “Thầy.” Người khách cung kính ứng đáp.
- “Ông ở đâu vậy ?”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Du khách vì tò mò mà muốn biết vị sư phụ vĩ đại ở đâu, chứ chưa chắc là biết để đến xin học đạo. Đại sư thì biết chắc là ông khách vì tò mò mà muốn gặp vị đại sư vĩ đại, nên mới hỏi: ông ở đâu vậy ? Bởi vì ông du khách đang đi du lịch, đi thưởng ngoạn cảnh chùa chứ không phải đi tầm sư học đạo...
Có một vài người Ki-tô hữu đi lễ nhà thờ mà giống như đi viếng cảnh chùa:
Trước hết họ mặc áo lửng hở bụng bày rốn, quần ngắn thật ngắn, trông thật mô-đen. Sau đó thì đi một vòng quanh nhà thờ chỉ chỉ trò trỏ cái hoa này đẹp cái chậu kia xấu, sau đó nữa thì vào trong nhà thờ, đi hết tượng ông thánh này qua tượng bà thánh khác, tượng này dứng lâm râm vài kinh, tượng nọ vái vái vài cái rồi phê bình thánh này thiêng thánh kia ít thiêng. Khi nghe cha giảng thì ngó bên này nhìn bên kia, phê bình cha giảng hay cha giảng dở, mà không chú tâm nghe...
Đem cái tâm của người Ki-tô hữu để đi tìm Chúa trong nhà thờ, chứ không phải đem sở thích thưởng ngoạn đi nhà thờ để phê bình đẹp xấu, hay dở...
Chối đẩy trách nhiệm là ở đó vậy, ai hiểu được thì hiểu.
