CHẦU LẠY

N2T


Sư phụ nói với một đệ tử thường quá ư là ân cần khiêm tốn: “Ánh sáng chiếu trên bức tường, tại sao chỉ biết ca ngợi bức tường ấy, mà không chuyên tâm chú ý đến ánh sáng của bản thân ?”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Khiêm tốn là nhân đức cần thiết trong cuộc sống của mình, ân cần tiếp đón với hết mọi người là một đức tính đẹp không dễ gì mà có được, tuy nhiên cần phải đặt nhân đức khiêm tốn cho đúng nơi đúng chỗ của nó.

- Có người thường bày tỏ sự khiêm tốn của mình thái quá, đến nỗi thấy người khác làm sai mà cứ khen nức nở mà không chịu chỉ cái sai cho họ biết. Đây là thái độ khiêm tốn nịnh nọt.

- Có người biết mình làm được việc, nhưng lúc nào cũng nói là mình không biết, để rồi khi người khác làm sai thì phê bình chê bai. Đây là thái độ kiêu ngạo chứ không phải là khiêm tốn.

- Có người thường khúm núm trước mọi người để bày tỏ thái độ khiêm hạ, nhưng trong lòng thì đầy những lời chê bai nguyền rủa. Thái độ khúm núm ấy không phải là khiêm nhường thật, nhưng là khiêm nhường “ống điếu” cong xuống rồi hướng lên cao.

Khiêm tốn không có nghĩa là cứ tâng bốc khen ngợi người khác mà quên mất tài năng của mình.

Ai có tài năng mà không sử dụng để mưu ích cho mọi người là coi thường ân sủng của Thiên Chúa, đó là kiêu ngạo chứ không phải là khiêm tốn, bời vì khiêm nhường thật chính là đem tài năng của mình ra làm, và phó thác công việc cho Chúa quan phòng.