HÀI HƯỚC CỦA CỬ NHÂN

Cử nhân Thạch Mạn Khanh thích uống rượu làm thơ, ăn nói hài hước.

Có một lần, lúc đi dạo ở chùa Báo Ninh, vì người đánh ngựa sơ suất nên ngựa kinh hoàng nhảy lên, khiến cho cử nhân Thạch té xuống ngựa, đám tuỳ tùng lập tức đở ông ta dậy.

Rất nhiều người nhìn thấy cảnh ồn ào, thì cho rằng ông ta đang chửi mắng người đánh ngựa, nhưng không ngờ ông ta chỉ chỉ con ngựa và nói với người đánh xe : “May mà ta là cử nhân Thạch (đá), nếu là cử nhân Đất thì té nát vụn rồi còn gì !”

(Phủ Chưởng lục)

Suy tư:

“May mà thầy ấy, cha ấy đi tu, nếu ở đời thì chán khối cô chết mệt...”
“May mà Xơ ấy đi tu, nếu mà ở đời thì nũng nịu và điệu chịu không nổi...”.
Đó là những câu mà chúng ta thường nghe các cụ các bà nói khi có một thầy, một Xơ hay một linh mục nào đó có chút...tài sắc...

Chúng ta cảm tạ Chúa đã chọn các linh mục, các thầy và các dì phước ấy làm môn đệ riêng cho mình để các vị ấy đem lòng thương xót của Thiên Chúa truyền bá cho mọi người, như họ đã cảm nghiệm được qua cuộc sống hiến dâng.
Có những người Kitô hữu tự kềm chế được cơn nóng giận của mình và nói : “May mình là người Công Giáo, nếu không thì xảy ra nhiều chuyện đáng tiếc...”

Nếu trước khi cơn nóng giận xảy đến mà mỗi một linh mục tự nói : “Tôi là một linh mục của Chúa Kitô, tôi phải sống hiền lành...” thì có rất nhiều việc tốt đẹp kì diệu sẽ xảy ra sau đó, mà điều kì diệu nhất sẽ xảy ra là các tín hữu nhìn thấy vị mục tử của mình hiền lành giống Chúa Kitô vậy !
Nếu sau khi không kềm được cơn nóng giận của mình, ước gì mỗi linh mục tự khiêm tốn nói với mình : ”Tôi là linh mục của Chúa Kitô, tôi phải sửa chữa sai lầm của tôi...” thì phép lạ tức khắc sẽ xảy ra, đó là : các ngài sẽ yêu Chúa hơn và hăng say phục vụ tha nhân hơn trong bổn phận của mình.

“May mà tôi là linh mục, là tu sĩ nam nữ của Chúa, nếu không, thì tôi sẽ trở nên tồi tệ hơn bây giờ... “

“May mà tôi là người Công Giáo, nếu không, thì tôi sẽ là người xấu xí tội lỗi nhất đời...”