KHÔNG HAI

N2T


- “Con người ta phải như thể nào để hợp nhất với Thiên Chúa ?”

- “Con càng nổ lực thì ranh giới rõ ràng giữa con và Ngài càng sâu sắc hơn.”

- “Như vậy thì con người đối với cự ly giữa trời và người thì nên như thế nào ?”

- “Nên hiểu rõ căn bản là không có cự ly tồn tại.”

- “Đó có phải là ý vị Thiên Chúa và con là một ?”

- “Không một không hai.”

- “Làm sao có thể như thế ?”

- “Thì giống như mặt trời và ánh sáng, đại dương và sóng biển, bài hát và các bài hát khác, không một không hai.”


(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Thiên Chúa là Đấng toàn năng tạo dựng muôn loài trên trời dưới đất, con người là loài thụ tạo, cho nên không thể đem con người so sánh với Thiên Chúa, lại càng không thể nói hợp nhất với Thiên Chúa được, cái bình bằng đất sét do ông thợ gốm làm ra thì không thể nói cái bình bằng ông thợ gốm...

Nhưng từ khi Thiên Chúa xuống thế làm người trong lòng trinh nữ Ma-ri-a –Chúa Giê-su Ki-tô- thì địa vị thụ tạo của con người được nâng lên cao tới trời, và càng có thế giá hơn khi Chúa Giê-su từ cõi chết sống lại, và trước khi về trời, Ngài đã dạy các môn đệ: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28, 18-20)

Chúa Giê-su ở với Giáo Hội và ở với mỗi một người Ki-tô hữu chúng ta khi chúng ta chịu Mình Thánh Chúa, và như thế Ngài ở trong chúng ta và chúng ta ở trong Ngài, cho nên:

- Chúa Giê-su là mặt trời và chúng ta là ánh sáng chiếu tỏa gương mặt của Chúa Giê-su cho mọi người biết.

- Chúa Giê-su là đại dương và chúng ta là sóng biển, sóng biển dồn dập vỗ vào bờ khi lớn khi nhỏ, khi mạnh khi êm đềm nhẹ nhàng, là khi chúng ta đem Lời Chúa đến cho mọi người bằng tất cả các phương tiện mà chúng ta có.

- Chúa Giê-su là bài hát, mỗi người chúng ta là bài hát khác được múc lấy cung điệu, tâm tình và ý nhị yêu thương từ nơi bài hát Giê-su.

Và như thế giữa Chúa Giê-su và chúng ta không còn là hai nữa nhưng là một: Giáo Hội là Chúa Giê-su và Chúa Giê-su là Giáo Hội. Chúng ta thuộc về Chúa Giê-su vì Ngài là mục tử và chúng ta là đàn chiên; Chúa Giê-su thuộc về chúng ta, nếu chúng ta biết thực hành Lời Chúa trong cuộc sống của mình.

Hạnh phúc thật.