THỰC TẾ

N2T


Một vị nữ đệ tử đang chuẩn bị cho ngày hôn lễ của cô ta, và tuyên bố là cô ta rất yêu mến những người nghèo, và sẽ thuyết phục người nhà thay đổi tập tục: để người nghèo ngồi trên bàn nhất khi dự tiệc, và để người giàu có ngồi phía dưới gần cửa ra vào.

Cô ta mong chờ sư phụ, và hy vọng được lời khen ngợi của ông ta.

Đại sư suy nghĩ một hồi, bèn nói: “Này con, như thế này thì sẽ không có một kết cục đẹp, không có ai có thể hưởng thụ cách chân chính bữa tiệc cưới này. Người nhà của con sẽ cảm thấy lúng túng, bạn bè giàu có của con sẽ cảm thấy thân phận mình bị nhục, mà những bạn bè nghèo của con mặc dù ngồi bàn trên, nhưng vì quá gượng mà nuốt không trôi.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Có nhiều cách để bày tỏ sự yêu thương và giúp đỡ, nhưng cách hay nhất vẫn là làm cho người được giúp đỡ biết được giá trị của lao động và lợi ích của sự chuyên cần làm ăn.

Có những người vì thấy mình nghèo khổ và con cái quá tội nghiệp, nên khi có cơ hội giàu có thì cho con cái ăn chơi xả láng cho bỏ những ngày nghèo khổ, thế là đưa con vào con đường cụt của tương lai.

Có những người tuyên bố là yêu người nghèo, bảo vệ người nghèo, nên mọi cái ưu tiên cho người nghèo, đó là điều rất đúng và đáng làm. Nhưng nếu muốn có thêm nhiều bè bạn, muốn có thêm nhiều người hảo tâm ra tay giúp đỡ người nghèo, hoặc giúp cho chương trình bác ái mà mình đang làm được tốt đẹp, thì hãy tôn trọng người khác, tôn trong phẩm giá của người có địa vị, giàu có, bất kể họ là thành phần nào -tốt hay xấu- khi mời họ tham dự tiệc tùng hoặc hội họp.v.v...bởi vì địa vị chức tước là một trật tự xã hội được đặt công khai để phục vụ cho mọi công dân. Không nên vì nói yêu mến người nghèo, để rồi mời họ ngồi vào bàn chủ tọa, và để những người có chức tước trong xã hội ngồi bàn chót, thế là chúng ta nhục mạ họ vậy, và những người nghèo được ngồi bàn trên sẽ rất gượng gùng mà ăn không ngon.

Chúa Giê-su không đả phá luật lệ và trật tự xã hội, nhưng Ngài kiện toàn và làm cho nó có ý nghĩa hơn (Mt 5, 17-18).

Yêu mến người nghèo không có nghĩa là đặt họ ngồi trên đầu các quan chức, nhưng là làm cho họ biết giá trị nhân phẩm của mình, tìm phương cách để làm cho họ thoát khỏi cảnh nghèo, để họ tự vươn lên bằng lao động chân chính với tâm hồn đạo đức của mình.

Đó chính là yêu người nghèo cách chân chính cách thực tế nhất vậy.