ĐẠO HÀI HÒA

N2T


Đại sư xưa nay vốn không mấy chú trọng truyền thống và nếp cũ.

Có một hồi, đệ tử và con gái của ông ta phát sinh tranh cãi, đệ tử vẫn cứ một mực nhấn mạnh: phụ nữ chỉ cần tùng phục quyết định của chồng mình, thì coi như là đã thực hiện trách nhiệm tôn giáo của họ rồi.

Đại sư công khai ủng hộ lập trường của con gái mình.

Đệ tử của ông ta rất là kinh ngạc với sư phụ đức cao vọng trọng của mình. Đại sư nói với đệ tử: “Con phải hiểu, cuộc sống thì giống như một bản nhạc, là do cảm nhận và trực giác mà cấu tạo thành, chứ không dựa vào pháp luật và trách nhiệm.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Pháp luật làm cho xã hội trở nên có trật tự và con người có trách nhiệm liên đới với nhau hơn; những nếp cũ và truyền thống thì luôn luôn trở thành bản sắc độc đáo của mỗi dân tộc và là niềm tự hào của họ. Tuy nhiên, pháp luật và truyền thống nếp cũ sẽ trở thành lố bịch, khi người ta lạm dụng nó để mưu ích lợi riêng cho cá nhân mình.

Cuộc sống như là một bản nhạc được viết lên từ cảm hứng trực giác tích lũy được trong lao động, chứ không được viết lên bởi những luật lệ cứng nhắc, bởi vì cảm hứng như là con diều được tung bay trên cao là nhờ gió trực giác thổi vào. Cho nên, sống mà không có cảm hứng thì chỉ là một thây ma biết nhúc nhích; sống mà không có trực giác để cảm nghiệm, thì chẳng khác gì người máy hoạt động được là nhờ chương trình cài sẵn trong bộ nhớ của nó.

Cuộc sống của người Ki-tô hữu như là một bản thánh ca du dương nâng tâm hồn họ lên tới Chúa, họ như là một bản nhạc được viết lên bởi những quy tắc luật lệ và truyền thống riêng của âm nhạc. Cho nên, cuộc sống của họ đã trở thành những bài ca ca ngợi Thiên Chúa, và gắn bó với tha nhân trong cuộc sống chứng nhân của mình.

Đó chính là con đường hài hòa, bình an, hạnh phúc mà Chúa Giê-su đã dạy: “Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa...”(Mt 5, 9)

Cuộc sống của mỗi người là một bản nhạc, hay hoặc dở là do bản thân của mỗi người trình diễn.

Ai hiểu được thì thực hành...