HÃY THẢ LƯỚI
CÁC LINH MỤC QUẢN XỨ
( trang 75 - 113 )
" Giảng xong Đức Giêsu bảo ông Simon : Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá". Ông Simon đáp : " Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới". Họ đã làm như vậy và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên đuợc hai thuyền đầy cá, đến gần chìm" ( Lc. 5,4 - 7 )
Một đề tài xuyên suốt hầu hết các câu chuyện trong tập sách này, đó là Ơn gọi Linh mục phục vụ Giáo xứ, ơn gọi là mục tử. Có lúc có người nghĩ những thánh vụ khác trong Giáo hội đẹp hơn và có khi quan trọng hơn là sự phục vụ của một mục tử đoàn chiên. Song linh mục xứ là Linh mục cơ bản Ngài là người giao tiếp thường xuyên, hướng dẫn và phát triển cộng đồng đức tin. Ngày ngày, tuần tuần Ngài ở đó. Ngài ở đó để rửa tội, giải tội, chứng hôn, an ủi người buồn khổ, an táng cho người qua đời, tham gia vào cuộc sống thường ngày của tín hữu. Linh mục xứ là máng trực tiếp nhất từ Thiên Chúa và Giáo hội. Nhưng câu chuyện của 6 Linh mục dưới đây nói về một vài đường lối để chu toàn cuộc sống của một Linh mục xứ.
1. MICHAEL HERAS CORPUS CHRISTI, TEAS
Đức ông Michael Heras sinh tại El Paso, Texas. Ngài theo học Đại học Bắc Mỹ ở Roma. Chịu chức Linh mục năm 1984, phục vụ Giáo phận Corpus Christi, Texas. Hiện nay Ngài là mục tử của Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.
Trong vòng 3 năm, Ngài đã xây dựng lại Giáo xứ : Từ xuống dốc thành tiến lên. Từ khi ngài về, Giáo xứ lớn rộng gấp đôi và trường học phát triển cả phẩm lẫn lượng. Những người trong Giáo xứ bảo : Ngài không chỉ đơn thuần là một mục tử mà còn là người bạn của họ. Các hoạt động nở rộ. Chiều về, mọi căn nhà trong khuôn viên Giáo xứ đầy người tham dự những lớp học hỏi Thánh Kinh, dự các giờ cầu nguyện, hay trang trí nhà thờ tùy theo mùa phụng vụ.
Khám phá ra một mục tử thành công trong xây cất và tạo lập Giáo xứ không khó. Khám phá ra một mục tử hiện thân từng phút cuộc đời cho công việc không phải là bất ngờ. Khám phá ra một mục tử hạnh phúc trong công việc chẳng phải là lạ lùng. Câu chuyện dưới đây giúp chúng ta tìm ra khuôn mặt của một mục tử có đủ những phẩm tính đó và niềm vui của Ngài sưởi ấm tâm hồn các thành viên của Giáo xứ. Lời ca ngợi Giáo xứ dành cho Ngài đã tăng thêm nghị lực cho Ngài mỗi ngày.
Đây là những lời tự thuật của Đức ông Michael Heras.
Tôi đựơc giáo dục để trở thành một người Công giáo thuần thành. Ngay từ tuổi thơ, chúng tôi đã được cha mẹ hướng dẫn đến với Chúa Giêsu, Đức Mẹ và các thánh. Chúng tôi luôn có những giờ cầu nguyện ở nhà và không bao giờ bỏ tham dự Thánh lễ. Tấm ảnh trái Tim Chúa Giêsu đặt ở đầu giường cha mẹ tôi đầy lòng xót thương và trìu mến đến nỗi như chúc phúc cho gia đình tôi. Tấm ảnh đó bây giờ tôi treo trong nhà xứ để nhắc nhớ tôi những ngày tháng lớn lên trong gia đình. Hồi 5 tuổi, thỉnh thoảng tôi ước ao làm Linh mục. Tôi hay lấy bánh mì và nước Kool - Aid làm lễ với bọn nhóc khu phố, thậm chí cả ngồi toà giải tội. Tôi học trường Chúa Kitô Vua ở Corpus Christi. Hồi lớp 4, lớp 5, tôi nghĩ Chúa gọi tôi.
Thời kỳ gay cấn nhất là ở chủng viện, vì phải phấn đấu để vượt qua sự chống đối của cha tôi. Cha tôi lấy làm mắc cỡ, rối trí và tức giận vì ơn gọi của tôi mãi tới ngày tôi chịu chức Linh mục. Tại sao vậy ? Tôi nghĩ đó là vì sự duy trì dòng giống, một truyền thống xã hội. Càng lớn lên tôi càng hiểu. Cha tôi muốn có cháu chắt nối dõi tông đường. Dường như người cho rằng tôi bị lừa đảo, bị quyến dụ chứ không phải là lý tưởng của tôi. Thật tuyệt, má tôi đã thận trọng nâng đỡ tôi. Mãi về sau người đã hỏi : " Con có được hạnh phúc không ?". Tôi không nhận được sự nâng đỡ toàn lực của mẹ tôi. Đám mây mù đó bao phủ suốt đời ở chủng viện. Tôi đã thưa với cha mẹ : "Con không thể sống cuộc sống của con vì cha mẹ và cha mẹ cũng chẳng thể sống cuộc sống của con vì con". Tuy nhiên thiếu sự nâng đỡ, quyết định của tôi trở nên thật khó khăn. Để thực hiện quyết định này, tôi phải cố gắng làm việc, làm hết sức mình. Điều để tôi có thể đi tới cùng là lòng yêu thương và nâng đỡ của cha mẹ thì tôi nào đâu có có ? Vậy là tôi phải tìm nơi đời sống thiêng liêng.
Cha tôi từ chối dự lễ thụ phong của tôi. Người còn khoá cửa không cho má và em tôi đi. Các ngài phải lén lút đi lối sau. Khi tôi cử hành lễ tạ ơn vào " ngày hiền phụ" mà cha tôi cũng không đến. Thật là khó khăn cho tôi. Sau một năm rưỡi, tôi được sai làm Cha sở Giáo xứ Mẹ Vô Nhiễm ở Gregory, một tỉnh nhỏ về phía bắc. Người dân xứ bắt đầu tiếp xúc với cha tôi. Họ cầu nguyện. Họ mời người tham dự các buổi họp mặt. Họ mời người vào hội Vinh Sơn. Dần dần người trở nên khoan dung. Người không nói chuyện với tôi, song tôi được phép nói với người. Tôi thường nói : "Cha, con yêu cha, tại sao cha không nói chuyện với con ?". Tuy chậm song chắc, người bắt đầu khởi động.
Rồi vào một ngày tháng 11, tôi không thể quên. Tôi dậy muộn. Tóc tai rối bù. Tôi đã có cuộc họp Hội đồng Giáo xứ. Đức Cha Gracida gọi tôi ra khỏi phòng họp và nói : " Cha Michael, cha là một vị Linh mục trung tín, trung với tôi và với Đức Thánh Cha. Cha hăng hái làm việc. Tôi vừa nhận được tin : Đức Thánh Cha phong tước Đức Ông cho Cha". Tôi ngỡ ngàng, lễ phong vào ngày Lễ Mẹ Vô Nhiễm 8 - 12. Cha tôi đã đi lễ, đã rước lễ, đã quì và đã cầu nguyện. Người còn mỉm cười. Năm tháng sau người qua đời. Hiện nay tôi gặp một vài khó khăn về việc điều hành, không phải là chuyện cá nhân, song rất tế nhị. Tôi tin cha tôi đang bầu cử giúp tôi có những quyết định sáng suốt về những khó khăn này. Ngày nay tôi rất biết ơn về chuyện người thay hướng đổi lòng.
Tôi được sai đến Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp". Giáo xứ có vấn đề, nhưng tôi không rõ vấn để gì. Chừng 1.100 gia đình ghi danh, nhưng chỉ có 1. 500 người dự lễ cuối tuần. Trường học thì thiếu tài chánh. Có những vụ kiện chống lại nhân viên Giáo xứ. Giáo xứ nợ 633.000 đô la. Dân chúng từng nhóm rời xa. Chỉ còn 4 lễ cuối tuần. Năm trước trường học mất đi 35 gia đình. Đây là một địa điểm Cha sở cố gắng tránh dây mình vào, song tôi thấy đó là một sự thách đố. Mặc dầu đây là một Giáo xứ đa số nói tiếng Tây Ban Nha, nhưng chẳng có gì quan tâm đến họ.
Ngày nay chúng tôi có 7 thánh lễ cuối tuấn. Chúng tôi có một nhóm tình nguyện hoạt động cho người nói tiếng Tây Ban Nha. Gần 2.500 gia đình ghi tên gia nhập giáo xứ và suýt soát 4.000 người dự lễ. Ngân sách tăng lên 110.000 đô la một năm và nợ nần giảm được 30%. Nhà trường có nhiều tiền hơn và hằng năm thâu nhận các học sinh mới. Chúng tôi có đủ tiền để giúp đỡ những giáo xứ khác. Chẳng hạn giúp một giáo xứ bị tàn phá bởi trái bom phát nổ ở Oklahoma : 5.000 đô la, thực phẩm, kẹo bánh, quần áo …
Công việc chính của Giáo xứ là gia đình. Chúng tôi có một nhóm trẻ học hỏi Kinh Thánh. Chúng tôi quan tâm làm việc với nhóm để khơi dậy sự hiệp nhất và liên kết gia đình. Ơn gọi sẽ gia tăng, nếu chúng tôi tiếp tục thăng tiến các gia đình thêm vững mạnh.
Trong công việc đôi khi tôi cũng gặp những lúc rất nhiêu khê, nhưng với sự giúp đỡ của giáo dân đã trở nên tốt. Sự kiên nhẫn, tử tế, tế nhị, quảng đại, hiểu biết của giáo dân tạo cho Cha sở một kinh nghiệm rất quý. Tâm hồn tôi được thanh thản trong đời Linh mục đến nỗi tôi không cần tìm bất cứ sự gì khác. Tôi có thể gần gũi với người giáo dân của tôi từ đầu đến cuối đời họ, cả những lúc cao điểm. Linh mục trở thành một yếu tố trong sự hình thành đời họ. Dường như tôi đã được sinh ra để làm Linh mục. Tôi muốn hiến đời tôi cho họ. Tôi gặp nhiều khúc khuỷu cuộc đời, dầu đôi khi đen tối, nhưng tất cả trở thành những lúc thú vị lạ lùng.
Khi hiệp nhất, giáo dân có thể làm được mọi sự. Đảm nhận Giáo xứ đầu đời Linh mục, tôi phải đứng về phía Giáo hội chống lại một luật của thành phố bán rượu cho trẻ dưới vị thành niên. Rõ ràng đó là một đại hoạ cho cộng đoàn Pima. Giáo dân đã cương quyết phản đối. Kết quả đạo luật bị bãi bỏ. Điều đó chứng tỏ rằng Giáo hội có một vị trí năng động, tích cực trong xã hội. Nay ở Corpus Christi, một thành phố 400.000 dân, chúng tôi đã bắt phải đóng cửa một bệnh xá phá thai, nhờ áp lực liên lỉ của phong trào bảo vệ sự sống. Toà nhà này đang treo bảng bán.
Giảng huấn cực kỳ quan trọng trong mục vụ Giáo xứ. Tôi dùng nhiều giờ để soạn từng bài giảng. Tôi cầu nguyện, tôi toát mồ hôi, tôi căng thẳng. Tôi đánh máy phát cho giáo dân khi giảng, tôi không thích nhìn vào bản văn, mà muốn nhìn thẳng vào khuôn mặt họ. Tôi cầu xin Chúa ! " Xin Chúa đừng làm ngừng lại những điều Chúa muốn con nói cho dân". Đôi khi bài giảng của tôi rất dở, song đôi khi giáo dân cho là hay.
Tôi thường được bạn bè Linh mục làm cho tiến bộ hơn và tôi thích làm việc chung. Chẳng lâu đâu, một trong những người bạn Linh mục thân nhất của tôi gặp phải khó khăn vì một nữ giới. Chúng tôi coi nhau như anh em. Chúng tôi thảo luận lâu giờ. Tâm hồn Ngài bị xé ra hằng trăm mảnh bởi sự giao tiếp đó và Ngài rất khổ. Chẳng thể bảo Ngài : "Tôi hiểu, chúng ta là những chàng độc thân đáng thương, song cần sự dứt khoát”. Tôi xác định vậy, nhưng sợ làm Ngài khó chịu. Nhưng rồi, tôi đã nói với Ngài rằng đây là lúc phải chôn nó xuống và làm lại cuộc đời. Và xin Ngài đi xưng tội. Ngài đã làm như tôi nói. Ngài xúc động không thể cầm mình được và Ngài đã khóc. Ngài về xứ. Ngài làm lại mọi sự. Bây giờ Ngài là một Linh mục đáng kính. Ngài đang giữ một nhiệm vụ quan trọng. Điều này chẳng xảy ra nếu tôi nói với Ngài đừng bận tâm, chúng ta đều gặp khó khăn giống nhau. Ngài đã đi tìm sự an ủi. Tôi đã cho Ngài sự an ủi. Nhưng Ngài cũng muốn tìm một sự thực tế và tôi cũng phải cùng Ngài đương đầu như thế đó.
Độc thân vừa là đặc sủng, vừa là động lực bác ái của mục tử. Tôi có thể nói dối, nếu tôi không nhận rằng : tôi cũng muốn hưởng một sự giao tiếp thân mật ấm áp. Song đó là sự thất bại. Nên tôi phải chú tâm và dồn năng lực của tôi cho giáo dân tôi. Nhờ vậy tôi đã có thể làm được nhiều việc.
Cha linh hướng và giải tội của tôi có đặt trên bàn giấy một cuốn sách, trong đó có câu hỏi này : "Ngày nào đẹp nhất trong năm ?". Sách cũng gợi ý có thể là ngày sinh nhật của bạn, ngày lễ Giáng sinh hay là vài ngày đặc biệt nào đó ? Song câu trả lời là “Ngày hôm nay. Hôm qua đã qua đi. Ngày mai thì chưa chắc đã tới. Chỉ có ngày hôm nay mới có giá trị". Hôm nay có phải là thời điểm tốt để làm Linh mục không ? Câu trả lời của tôi là phải, hôm nay. Tôi không thể sống lại với quá khứ và cũng sẽ chẳng sống với tương lai. Hôm nay là thời gian. Chúa đang ban cho tôi, là thời điểm tốt để sống, và rất tốt để làm Linh mục.
Mười năm sau khi làm quản xứ, tôi rút ra được 2 kết luận :
-Thứ nhất là : Chúa yêu dân Người. Dầu tôi bất xứng, yếu đuối, thất bại, Chúa vẫn giao tiếp với họ qua tôi. Nếu Chúa yêu họ như vậy, thì sao Chúa lại chẳng yêu tôi như vậy ?
-Thứ hai là : Muốn là một Linh mục tốt, điều cần nhất là yêu và ở trong tình yêu với Chúa và với dân Chúa. Nếu tôi sống được như vậy, tôi không thể đi trệch đường, Kitô giáo là hình thức lành mạnh và tình yêu giữ chúng ta được lành mạnh.
( Gioan dịch từ Việt Nam )