Thiếu Tự Tin Và Lòng Quảng Đại

Đang khi lãnh tiền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: "Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao"? Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: "Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao?" Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng? (Mt 20, 1-16a).

Có phải đời thường những người có tánh hay ghen tỵ là người đó có một cái bệnh gọi là thiếu tự tin và thiếu lòng quảng đại không!? Chẳng chỉ ở đâu cho xa mà chính tôi đây là con người có mang cái bệnh xấu ấy! Suy bụng ta mà xét cái bụng người là thế!

Cái người mà có mang chứng bệnh như tôi thì ôi thôi anh chị em cứ nghe chúng tôi ta thán cả ngày sáng đêm. Lúc nào chúng tôi cũng cảm thấy bất an vì cả đời chẳng thấy cái gì là đủ và an phận cả! Vì tôi cứ mải nhìn quanh và so sánh mình cùng những anh chị em khác. Sao họ có cái này mà tôi chẳng có được? Sao họ có cái kia mà tôi không có? Rồi từ cái tâm bất an tôi chẳng cảm thấy cái gì tôi có, mang lại cho tôi hạnh phúc, vì luôn ao ước là phải như tôi được có cái đó giống như anh chị em thì tôi mới hả dạ chăng!? Để tôi thí dụ như thế này cho dễ hiểu hơn nhé, xem bạn nằm trong hoàn cảnh nào trong ba giới!? Hay như tôi là thuộc loại ba phải!?

Thông thường những giai cấp nghèo trong xã hội thì ít ai nhìn đến nhà của ai và hình như chẳng ai thèm để ý những gì bạn có vì từ cái ăn cái ở đều giống nhau hết thảy! Nghèo thì vấn nạn kiếm cho được ngày ba bữa cơm đã gọi là khó khăn lắm rồi! Vất vả lắm rồi! Tốn bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. Giăng nắng vì phải chèo ghe vác lúa. Tốn hao rất nhiều năng lực nhưng tiền kiếm được thì chẳng được bao nhiêu. Một người đi làm vất vả nuôi biết bao nhiêu là miệng ăn, thì làm sao mà không nghèo cho được cơ chứ! Trong nhà thì tất cả mọi thứ đều rất hỗn tạp chẳng có một thứ gì nó đi với thứ gì!? Có phải tất cả mọi thứ trong nhà đều có được là do đi xin về từ mấy cái hội từ thiện (nếu có), hoặc tìm mua và mang về từ chợ trời, garage sale, hay yard sale? Từ cái bàn, cho đến cái ghế, cái tủ, nồi, niu, soong, chảo, dụng cụ, quần áo, ôi thôi đủ thứ cả! Chẳng cái nào nó đi với cái nào. Ngay cả đũa ăn cơm mà cũng không chiếc nào nó giống được với chiếc nào. Có được để dùng là mừng và hạnh phúc lắm rồi! Chứ còn dám mà đòi hỏi nữa à!? Vào cái nhà thì nhức cho cái con mắt lắm quý vị ạ! Vì tất cả mầu sắc bày biện trong nhà không có mầu nào nó đi với mầu nào cả! Có thể chẳng ai thèm vào nhà của chúng tôi mà làm gì, vì sợ lây bệnh cũng có. Sợ phải dùng chung ly chén cũng có, hay vì ghê sợ khi nhìn thấy cái cảnh quá nghèo nàn này của chúng tôi mà thấy e ngại hay phải xót thương dùm!?

Chúng tôi là những thành phần nghèo trong xã hội nhưng rất hãnh diện là chúng tôi biết thương yêu và luôn giúp đỡ cho nhau và cái vấn nạn ghen tỵ lẫn nhau thì thiết tưởng hình như chúng tôi không có và nếu có thì cũng rất ít!? Hầu như chúng tôi không thấy ai ghen tỵ với ai cả!? Vì tất cả đều giống nhau trong cái lối sống, cái ăn cái ở, cái tay lấm chân bùn!? Nhà mà nếu như có con trai hay con gái thật đẹp cũng trở thành xấu xí. Vì đẹp làm sao được khi nước da cứ đen ngòm ngòm và quần áo thì luôn xốc xếch vì bận lo việc ruộng nương và đồng áng, phải ở ngoài đồng suốt từ sáng sớm cho đến xế chiều mới được về nhà. Nhất là nhà ở miền quê thì hình như nhà nào cũng có cái chuồng, ít nhất thì cũng được cái chuồng gà. Ống quần tay áo thì lúc nào cũng phải vén lên cho thật cao thì làm sao mà đẹp cho nổi!? Nghèo vậy chứ mà chúng tôi cũng được tiếng rất thơm tho là nghèo nhưng rất hiền lành và chất phát.

Bây giờ chúng ta thử bước lên một cấp cao hơn nữa xem cách sống của giới trung lưu như thế nào nhé! Bạn bè của tôi và tôi ở trong cái cấp này cũng nhiều lắm! Bên Mỹ này thì thường chúng ta hay nghe rất quen cái câu nói này là thà nghèo thì nghèo cho hẳn để được chính phủ giúp đỡ từ tiền chu cấp cho cả một gia đình là sức khoẻ, tiền ăn, và tiền ở, có con cái nhỏ thì được nhà trường nuôi ăn sáng ăn trưa; Lớn lên vào đại học thì được chính phủ nuôi ăn nuôi học, sướng lắm! Chưa kể có rất nhiều anh chị em đã dùng thời giờ rảnh của mình mà kiếm thêm tiền bỏ túi, cuộc sống kể rất ung dung thoải mái không một lo lắng trên đời!? Cứ cuối tháng hết tiền thì lại chờ chờ đến đầu tháng lại ra nhà băng lấy tiền. Quả sống nghèo bên cái xứ cờ huê này thì cuộc đời cứ như đang ở trên cung trăng vậy! Ấy vậy mà cái bệnh than thì vẫn cứ than. ... phải không các bạn? Chứ giở giở ương ương, trung lưu bên cái xứ cờ huê này thì thật là xui hết sức là xui? Là tất cả mọi thứ nhất nhất đều là tiền túi của mình bỏ ra mà không được chính phủ giúp cho một thứ gì! Đi làm thì cả hai vợ chồng đều đi cầy đầu tắt mặt tối, làm quên cả tháng cả ngày thì mới gọi là vừa đủ để lo ăn, lo ở, lo đóng tiền mua bảo hiểm sức khoẻ cho cả gia đình. Có thể vì là chúng tôi có một mức sống chỉ vừa đủ nếu đi làm trong mức giờ ấn định, nên chúng tôi phải rất cố gắng tranh thủ đi làm giờ thêm dù là ngày thứ bẩy hay chúa nhật, cho những gì chúng tôi ao ước muốn có được? Có phải vì chúng tôi làm việc quá vất vả, nên số tiền chúng tôi làm thêm là để mua cho được chiếc xe thật tốt thật có tên hiệu để làm oai với mọi người những khi cần thiết ra ngoài xã giao như đi chơi cuối tuần (nếu có vì bận đi cầy thêm), sắm quần áo cho thật theo mode để không thua bạn thua bè? Nhà cửa phải trang hoàng cho thật sang để năm thì mười họa nhỡ có ai lại nhà (vì bận đi cầy thêm)?

Theo kinh nghiệm của tôi thì trong giới trung lưu này mới thật sự có nhiều anh chị em nẩy sinh ra vấn đề ghen tỵ vì từ cái vấn đề mưu sinh quá khó khăn để quân bình cả hai tinh thần và thể xác. Thể xác làm việc vất vả quá nên phải cho thân xác được hưởng thụ và cho tinh thần được thoải mái. Phải như sự quân bình có được sự hướng dẫn thì chúng tôi không có những vấn nạn xẩy ra cho nhiều gia đình. Phải như sự quân bình của chúng tôi nếu để Chúa làm trung tâm điểm của cuộc sống và cuộc đời thì chúng tôi đã không có những vấn nạn xẩy ra. Từ cái thoạt đầu tiên là mong muốn để cho sự quân bình của cuộc sống không bị nghiêng lệch, thì càng ngày chúng tôi lại như bị rơi vào một thế giới của sai lầm, mất định hướng, nghiện ngập, ảo tưởng, một thế giới hoàn toàn như mê ngủ mà ta không còn là người chủ động được nữa! Cuộc sống của chúng tôi rồi như ai đó đang làm chủ mình và đã làm thay đổi hẵn con người xưa của chúng tôi. Tánh nết thay đổi hẳn là từ một con người hiền lành đã biến chúng tôi thành những con người khó thương và rất khó chịu. Chúng tôi trở thành những người bệnh hoạn của thời đại là hay ghen ghét, ích kỷ, tranh dành, bạo lực, thù hận, tỵ hiềm, độc ác, độc tài, không bao giờ muốn ai hơn mình, nhất là giầu có và giỏi hơn mình là không được. Đây là những kinh nghiệm từng trải và sống đời của tôi, nếu anh chị em không có giống như tôi thì tôi phải cảm tạ Thiên Chúa dùm cho anh chị em là đã luôn có Chúa làm đích điểm cho mình và cho gia đình.

Còn những anh chị em trong giới giầu có từng có những biệt thự, khách sạn 5 sao cho thuê, làm chủ bao nhiêu cây xăng, bao nhiêu tiệm rượu và nhà hàng, thì thiết tưởng họ cũng có những mộng ước cao xa lắm lắm mà vốn liếng và vốn dĩ tôi chẳng biết một tí ti gì về giới giầu này cả! Hay những anh chị em này lại có những tên bệnh còn siêu việt hơn giới trung lưu và giới nghèo như chúng tôi!? Có thể lắm anh chị em nhỉ!? Nhưng tôi biết và có nghe như thế này là nếu nước Mỹ này mà không ủy lạo nhiều nhất so với thế giới thì Thiên Chúa cũng đã phạt nước Mỹ này từ lâu rồi!? Vì sự thật thì rành rành không thể nào nói khác cho được là tuy nước Mỹ gây nhiều tội lỗi nhưng số người nghèo trên khắp cùng thế giới cũng rất đang trông đợi từ lòng quảng đại của những dân nhà giầu của nước Mỹ này!?

Để được tóm tắt bài Phúc Âm của Chúa dậy tuần này là chúng ta hãy nên từ bỏ tánh ghen tỵ và ghen ghét, vì ghen ghét thứ nhất chúng ta chẳng được một mối lợi nào mà ngược lại làm cho tâm hồn của chúng ta luôn ra bất an và không một ngày bình thản. Nếu lỡ chúng ta có cái tánh xấu này thì hãy tập bỏ từ từ mà thay vào đó là sự quan tâm và thông cảm cho người. Vì ít nhất chúng ta cũng được Chúa thay đổi là biết quan tâm tới sức khoẻ của mình và gia đình được hạnh phúc. Có được hạnh phúc từ nơi chính mình thì ta mới có thể đem hạnh phúc cho mọi người sống chung quanh ta.

Lậy Chúa! Ước gì cuộc sống phức tạp mà chúng con phải đối diện với từng ngày, đã làm chúng con ra mệt mỏi, thì nguyện xin Chúa ban cho chúng con tình yêu, bình an, và sức mạnh của Chúa để chúng con sống được trọn hảo và cho nên theo thánh ý Chúa và cùng đích của cuộc đời là chỉ mong được nghỉ yên bên Chúa mãi mãi muôn thuở muôn đời. Amen.