Ở TẠI
- “Từ nơi nào con mới có thể tìm được biên giới của giác ngộ ?”
- “Ở đây.”
- “Lúc nào thì nó đến ?”
- “Bây giờ.”
- “Vậy thì tại sao con không thể thể nghiệm được ?”
- “Bởi vì con hoàn toàn không nhìn thấy.”
- “Con nên chú ý điều gì ?”
- “Không chú ý điều gì cả, chỉ nhìn.”
- “Nhìn gì.”
- “Nhìn nơi chỗ mà ánh mắt con nhìn đến.”
- “Có phải con nên dùng phương pháp đặc biệt để nhìn không ?”
- “Không cần, chỉ cần dùng tâm bình thường thì có thể được.”
- “Nhưng con bình thường vẫn nhìn như thế.”
- “Con hoàn toàn không có.”
- “Tại sao ?”
- “Bởi vì con cần phải “tại” mới có thể nhìn, mà con thì phần nhiều thời gian đều lơ đãng.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
“Tại” là hiện tại, là bây giờ, là giờ này phút này.
Sống giây phút hiện tại cho tốt là thánh rồi, bởi vì tương lai là của Chúa, quá khứ thì đã qua rồi không trở lại, chỉ có giây phút hiện tại mà chúng ta đang sống mới đáng quý. Sống giây phút hiện tại với hết cả tâm tình chính là thực hành thánh ý của Chúa vậy.
Giây phút hiện tại là khi mắt nhìn nơi nào thì nơi ấy trở thành hy vọng và yêu thương: nhìn thấy các em bất hạnh là nhìn thấy điều mình phải làm cho các em để các em có hy vọng; nhìn cảnh bất công đang xảy ra thì thấy ngay bổn phận của mình phải liên đới với công bằng; nhìn cảnh nghèo khó của người nghèo, thì thấy mình có trách nhiệm về sự nghèo khổ của họ để ra tay giúp đỡ..
Biên giới của giác ngộ không phải là cột mốc bằng xi măng cắm ở biên giới giữa hai quốc gia, nhưng là lương tâm giữa cái thiện và cái ác, bởi vì khi ngộ được thế nào là yêu thương và thế nào là hận thù, thì lập tức lương tâm vội vàng lên tiếng thúc giục chúng ta tìm phương pháp thực hành hy vọng và yêu thương.
Sống giây phút hiện tại cho thật tốt lành là giác ngộ được Thiên Chúa là tình yêu.
![]() |
| N2T |
- “Từ nơi nào con mới có thể tìm được biên giới của giác ngộ ?”
- “Ở đây.”
- “Lúc nào thì nó đến ?”
- “Bây giờ.”
- “Vậy thì tại sao con không thể thể nghiệm được ?”
- “Bởi vì con hoàn toàn không nhìn thấy.”
- “Con nên chú ý điều gì ?”
- “Không chú ý điều gì cả, chỉ nhìn.”
- “Nhìn gì.”
- “Nhìn nơi chỗ mà ánh mắt con nhìn đến.”
- “Có phải con nên dùng phương pháp đặc biệt để nhìn không ?”
- “Không cần, chỉ cần dùng tâm bình thường thì có thể được.”
- “Nhưng con bình thường vẫn nhìn như thế.”
- “Con hoàn toàn không có.”
- “Tại sao ?”
- “Bởi vì con cần phải “tại” mới có thể nhìn, mà con thì phần nhiều thời gian đều lơ đãng.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
“Tại” là hiện tại, là bây giờ, là giờ này phút này.
Sống giây phút hiện tại cho tốt là thánh rồi, bởi vì tương lai là của Chúa, quá khứ thì đã qua rồi không trở lại, chỉ có giây phút hiện tại mà chúng ta đang sống mới đáng quý. Sống giây phút hiện tại với hết cả tâm tình chính là thực hành thánh ý của Chúa vậy.
Giây phút hiện tại là khi mắt nhìn nơi nào thì nơi ấy trở thành hy vọng và yêu thương: nhìn thấy các em bất hạnh là nhìn thấy điều mình phải làm cho các em để các em có hy vọng; nhìn cảnh bất công đang xảy ra thì thấy ngay bổn phận của mình phải liên đới với công bằng; nhìn cảnh nghèo khó của người nghèo, thì thấy mình có trách nhiệm về sự nghèo khổ của họ để ra tay giúp đỡ..
Biên giới của giác ngộ không phải là cột mốc bằng xi măng cắm ở biên giới giữa hai quốc gia, nhưng là lương tâm giữa cái thiện và cái ác, bởi vì khi ngộ được thế nào là yêu thương và thế nào là hận thù, thì lập tức lương tâm vội vàng lên tiếng thúc giục chúng ta tìm phương pháp thực hành hy vọng và yêu thương.
Sống giây phút hiện tại cho thật tốt lành là giác ngộ được Thiên Chúa là tình yêu.
