TU ĐỨC
Trong ngày thinh lặng của đại sư, có một khách đến thăm, khẩn cầu đại sư ban cho vài lời khôn ngoan để ông ta làm câu châm ngôn trong cuộc đời lữ thứ này, đại sư vui vẻ gật đầu, lấy ra một trang giấy và viết một chữ: “giác”.
Người khách cảm thấy khó khăn, nói: “Đây phải nói là quá ngắn gọn, có thể xin ngài trình bày lại chút xíu được không ?
Đại sư lấy thu tờ giấy ấy lại, và viết thêm “giác, giác, giác.”
- “Những chữ này thì có ý nghĩa gì ?” người khách lúng túng hỏi.
Đại sư lại cúi mình viết thêm mấy chữ: “Giác, giác, giác, ý nghĩa là giác.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Giác là cảm thấy và cũng là tỉnh dậy.
Thấy được và ngộ được thì đời sống tâm linh mới thăng tiến; không cảm thấy và không tỉnh là mình vẫn còn ngủ mê trong đam mê dục vọng của thế gian.
Có người giác mà không ngộ, cho nên họ cảm thấy chướng tai gai mắt khi có ai đó nói về Thiên Chúa và tình yêu của Ngài đối với nhân loại; có người thấy mà không cảm nhận được, cho nên họ vẫn dửng dưng trước nỗi đau khổ của người khác, họ vẫn cười đùa và hách dịch kiêu căng trên đau khổ của người vô tội...
Người có tinh thần tu đức không phải chỉ là các linh mục tu sĩ mà thôi, nhưng hể ai có lương tâm chân chính thì đều có thể luyện tập và thực hành tinh thần tu đức trong cuộc sống của mình, bởi vì tu đức chính là sửa đổi những tính nết và tính tình của mình cho phù hợp với lương tâm nên gọi là đức hạnh, và cao hơn nữa là phù hợp với tinh thần Phúc Âm.
Giác ngộ và tỉnh ngộ đều thuộc về tu đức, và ai cũng có thể giác ngộ và tỉnh ngộ khi được ơn Chúa Thánh Thần đánh động tâm hồn. Và muốn được ơn Chúa Thánh Thần tác động thì phải ngộ được Chúa trong khi cầu nguyện...
![]() |
| N2T |
Trong ngày thinh lặng của đại sư, có một khách đến thăm, khẩn cầu đại sư ban cho vài lời khôn ngoan để ông ta làm câu châm ngôn trong cuộc đời lữ thứ này, đại sư vui vẻ gật đầu, lấy ra một trang giấy và viết một chữ: “giác”.
Người khách cảm thấy khó khăn, nói: “Đây phải nói là quá ngắn gọn, có thể xin ngài trình bày lại chút xíu được không ?
Đại sư lấy thu tờ giấy ấy lại, và viết thêm “giác, giác, giác.”
- “Những chữ này thì có ý nghĩa gì ?” người khách lúng túng hỏi.
Đại sư lại cúi mình viết thêm mấy chữ: “Giác, giác, giác, ý nghĩa là giác.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Giác là cảm thấy và cũng là tỉnh dậy.
Thấy được và ngộ được thì đời sống tâm linh mới thăng tiến; không cảm thấy và không tỉnh là mình vẫn còn ngủ mê trong đam mê dục vọng của thế gian.
Có người giác mà không ngộ, cho nên họ cảm thấy chướng tai gai mắt khi có ai đó nói về Thiên Chúa và tình yêu của Ngài đối với nhân loại; có người thấy mà không cảm nhận được, cho nên họ vẫn dửng dưng trước nỗi đau khổ của người khác, họ vẫn cười đùa và hách dịch kiêu căng trên đau khổ của người vô tội...
Người có tinh thần tu đức không phải chỉ là các linh mục tu sĩ mà thôi, nhưng hể ai có lương tâm chân chính thì đều có thể luyện tập và thực hành tinh thần tu đức trong cuộc sống của mình, bởi vì tu đức chính là sửa đổi những tính nết và tính tình của mình cho phù hợp với lương tâm nên gọi là đức hạnh, và cao hơn nữa là phù hợp với tinh thần Phúc Âm.
Giác ngộ và tỉnh ngộ đều thuộc về tu đức, và ai cũng có thể giác ngộ và tỉnh ngộ khi được ơn Chúa Thánh Thần đánh động tâm hồn. Và muốn được ơn Chúa Thánh Thần tác động thì phải ngộ được Chúa trong khi cầu nguyện...
