SÁNG RÕ
- “Không nên hết lòng đi tìm kiếm Thiên Chúa.” Sư phụ nói: “Chỉ cần nhìn xem thì tất cả sẽ tự nhiên thông thoáng, rộng và sáng.”
- “Nên quan sát như thế nào.”
- “Khi con nhìn bất cứ vật gì, thì chỉ nhìn thấy cái hiển hiện trước mắt, không nghĩ đến gì khác.”
Các đệ tử quá kinh ngạc không giải thích nổi, thế là sư phụ nói một dụ ngôn: “Khi các con nhìn mặt trăng thì hết sức nhìn mặt trăng, không nhìn vật gì khác.”
- “Khi chúng con nhìn mặt trăng, thì ngoài mặt trăng ra, còn có thể nhìn những gì nữa ?”
- “Người đói thì sẽ thấy một dĩa phô-mát, người đang yêu sẽ nhìn thấy mặt của người yêu.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Có nhiều vị (trước khi làm thánh) đi tìm kiếm Thiên Chúa trên rừng dưới biển nhưng không gặp được Ngài; có nhiều bậc vĩ nhân tài trí cao rộng thông thiên đạt địa đi tìm kiếm Thiên Chúa trong sách vở cổ kim, nhưng không gặp được Ngài, nhưng rồi các vị ấy đã gặp được Thiên Chúa, không phải nơi các vì sao trên bầu trời, cũng không phải dưới biển khơi, nhưng ngay trong cuộc sống của họ khi họ nhìn ngắm kỳ công bao la huy hoàng kỳ diệu của Thiên Chúa, và họ đã trở nên bạn thân thiết của Chúa Giê-su.
Người đói thì tìm thức ăn, người khát thì tìm thức uống, người khao khát chân lý thì chỉ tìm kiếm chân lý, người khao khát Thiên Chúa thì đi tìm Thiên Chúa.
Có một vài người Ki-tô hữu mỗi ngày đi tìm kiếm Chúa trong nhà thờ nhưng không gặp đuộc Chúa, vì họ chỉ muốn nhìn thấy một Chúa Giê-su biết làm phép lạ cho họ có của cải dư thừa mà không làm lụng; có một vài người Ki-tô hữu đi tìm Chúa trong tu viện nhưng không gặp được Chúa, vì họ chỉ muốn mượn danh Chúa để củng cố tham vọng cá nhân, để kiếm lòng hảo tâm của người khác...
Người tìm kiếm Chúa chân chính thì sẽ gặp đuộc Chúa, khi lòng họ sáng rõ, biết nhìn thấy Ngài qua mọi hoàn cảnh vui buồn của cuộc sống.
![]() |
| N2T |
- “Không nên hết lòng đi tìm kiếm Thiên Chúa.” Sư phụ nói: “Chỉ cần nhìn xem thì tất cả sẽ tự nhiên thông thoáng, rộng và sáng.”
- “Nên quan sát như thế nào.”
- “Khi con nhìn bất cứ vật gì, thì chỉ nhìn thấy cái hiển hiện trước mắt, không nghĩ đến gì khác.”
Các đệ tử quá kinh ngạc không giải thích nổi, thế là sư phụ nói một dụ ngôn: “Khi các con nhìn mặt trăng thì hết sức nhìn mặt trăng, không nhìn vật gì khác.”
- “Khi chúng con nhìn mặt trăng, thì ngoài mặt trăng ra, còn có thể nhìn những gì nữa ?”
- “Người đói thì sẽ thấy một dĩa phô-mát, người đang yêu sẽ nhìn thấy mặt của người yêu.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Có nhiều vị (trước khi làm thánh) đi tìm kiếm Thiên Chúa trên rừng dưới biển nhưng không gặp được Ngài; có nhiều bậc vĩ nhân tài trí cao rộng thông thiên đạt địa đi tìm kiếm Thiên Chúa trong sách vở cổ kim, nhưng không gặp được Ngài, nhưng rồi các vị ấy đã gặp được Thiên Chúa, không phải nơi các vì sao trên bầu trời, cũng không phải dưới biển khơi, nhưng ngay trong cuộc sống của họ khi họ nhìn ngắm kỳ công bao la huy hoàng kỳ diệu của Thiên Chúa, và họ đã trở nên bạn thân thiết của Chúa Giê-su.
Người đói thì tìm thức ăn, người khát thì tìm thức uống, người khao khát chân lý thì chỉ tìm kiếm chân lý, người khao khát Thiên Chúa thì đi tìm Thiên Chúa.
Có một vài người Ki-tô hữu mỗi ngày đi tìm kiếm Chúa trong nhà thờ nhưng không gặp đuộc Chúa, vì họ chỉ muốn nhìn thấy một Chúa Giê-su biết làm phép lạ cho họ có của cải dư thừa mà không làm lụng; có một vài người Ki-tô hữu đi tìm Chúa trong tu viện nhưng không gặp được Chúa, vì họ chỉ muốn mượn danh Chúa để củng cố tham vọng cá nhân, để kiếm lòng hảo tâm của người khác...
Người tìm kiếm Chúa chân chính thì sẽ gặp đuộc Chúa, khi lòng họ sáng rõ, biết nhìn thấy Ngài qua mọi hoàn cảnh vui buồn của cuộc sống.
