TRƯỞNG THÀNH

N2T


Có một đệ tử cả ngày chìm đắm trong cầu nguyện. Sư phụ nói với đệ tử: “Lúc nào thì con mới học biết tự lập, và không phải chỗ nào cũng dính với Thiên Chúa không rời ra ?”

Đệ tử ngạc nhiên, nói: “Không phải thầy dạy chúng con phải tin cậy Thiên Chúa như người cha bình thường hay sao ?”

- “Lúc nào thì con mới hiểu được: “phụ thân” không phải là thứ để con ỷ lại như thế, nó chỉ là giúp cho con loại bỏ thói quen ỷ lại vào sự vật khác trong lòng mà thôi.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Có những người đạo đức ngồi lì cả ngày trong nhà thờ để cầu nguyện, việc gia đình để cho người khác lo, họ chưa trưởng thành trong việc sống đạo: họ tưởng ngồi cả ngày trong nhà thờ là Chúa nhận lời họ.

Có các tu sĩ nam nữ từ chối tiếp đón khách chợt đến thăm trong giờ kinh nguyện, họ chưa trưởng thành trong tu đức: họ tuân giữ giờ giấc của tu viện nhưng quên mất điều luật quan trọng nhất là bác ái.

Trưởng thành trong đời sống thiêng liêng không phải là ngồi lì cả ngày trong nhà thờ cầu nguyện, hoặc giữ đúng giờ giấc nội quy, nhưng chính là phải trở nên sống động như cây được gió thổi lay động, nghĩa là phải linh động sống và thực hành tinh thần Phúc Âm là bác ái theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

Trưởng thành trong đời sống thiêng liêng là phải “bỏ Chúa để được gặp Chúa”.

“Bỏ Chúa” tức là khi mình đang nguyện ngắm, đang đọc giờ kinh theo giáo luật, hay đang làm một việc nào đó, mà có người muốn cần mình giúp đỡ thì phải bỏ việc nguyện ngắm lại mà đi giúp họ.

“Được Chúa” tức là khi mình bỏ ngang việc nguyện ngắm để đi giúp đỡ người khác, thì mình mang tâm tình kết hợp với Chúa Giê-su để giúp họ, đem yêu thương của Chúa Giê-su để phục vụ họ.

Ai hiểu được thì hiểu.