TÔI NGHĨ LÀ TÔI ĐÃ TRÚNG ĐỘC

N2T


Một đoàn khách tham quan, không biết làm sao mà bị lưu lạc vào trong một thôn làng, có người đưa cho họ phần ăn đã quá hạn. Trước khi ăn thì mọi người lấy chút ít cho chó ăn thử, con chó ăn thì hình như cũng rất thích, và cũng không có phản ứng gì.

Buổi trưa ngày hôm sau mọi người nghe tin con chó đã chết, mỗi người khách tham quan đều sợ hãi, có một vài người bắt đầu bị ói, có người cảm thấy bị nóng sốt và đau bụng.

Họ liền mời đến một bác sĩ giỏi, trước tiên ông ta muốn kiểm tra xác của con chó, một người trong thôn đến nói: “Con chó ấy đã quăng vào ống cống rồi, bởi vì nó bị xe tải cán chết.”

(Trích: Bài ca của loài ếch, "Tính người")

Suy tư:

Khi người ta đã có ấn tượng thì phản ứng không nhanh thì chậm sẽ xảy ra, bởi vì ấn tượng đã ăn sâu vào tiềm thức và nằm đó, đợi khi có dấu hiệu thì vùng dậy...

Thức ăn đã quá hạn, đó là một ấn tượng nên cho chó ăn trước, con chó “vui vẻ” ăn và thấy thích, mọi người cảm thấy yên tâm và ăn thức ăn quá hạn ấy, khi nghe con chó chết thì ấn tượng “thức ăn quá hạn” nằm ở tiềm thức vùng dậy với nhiều lý do: thức ăn có độc, thức ăn thừa nguy hiểm, thế là “phản ứng dây chuyền” ai cũng cảm thấy mình bị ngộ độc thức ăn, rồi ói, rồi đau bụng.v.v...

Ấn tượng tốt thì suy nghĩ tích cực, ấn tượng xấu thì suy nghĩ tiêu cực.

Có một vài người Ki-tô hữu có ấn tượng không tốt về một vài linh mục, rồi cho rằng mọi linh mục đều như thế, cho nên không muốn hợp tác, không muốn đi lễ do linh mục ấy chủ tế, và nhất là có thái độ và lời lẽ phê bình người mình có ấn tượng xấu khi “trà dư tửu hậu” với bạn bè...

Tính cách của con người thì không ai giống ai, khi mình có ấn tượng không tốt đẹp với người khác vì tính cách của họ, thì người khác ũng có ấn tượng không tốt đẹp với mình vì một vài tính cách của mình.

Thông cảm và chấp nhận tính cách khác nhau của người khác, để luôn có ấn tượng tốt với nhau, đó chính là tinh thần của Phúc Âm vậy.