NGÔI SAO TRÊN NÚI
Ngày xưa, có một người đối với bản thân mình thì rất nghiêm khắc, khi trên không ngả bóng mặt trời thì tuyệt đối không ăn không uống.
Ông trời hình như cũng đồng ý với hành vi của ông ta, nên trên đầu một ngọn núi bên cạnh thường thấy một ngôi sao sáng lấp lánh rất rõ ràng, mọi người đều có thể nhìn thấy, mặc dù họ không biết ngôi sao ấy mọc lên như thế nào.
Một hôm, ông ta quyết định trèo lên ngọn núi ấy, có một bé gái trong xóm kiên quyết đòi cùng đi với ông ta, thời tiết rất nóng nực, trèo lên núi chưa được bao lâu thì cả hai đều cảm thấy lưỡi khô miệng đắng, ông ta muốn em bé gái uống chút nước, nhưng em bé bày tỏ thái độ là ông ta phải uống trước bằng không thì em bé không uống.
Nhưng đáng thương hại thay, bây giờ lên xuống đều khó, ông ta đương nhiên không muốn phạm quy giới của mình, nhưng cũng không đành lòng để em bé gái phải khát nước chịu khổ. Cuối cùng, vò đầu bứt tai mà uống nước, em bé gái cũng uống để giải khát.
Uống nước xong, ông ta không dám ngước mặt nhìn lên trời, bởi vì trong lòng rất sợ sẽ không nhìn thấy ngôi sao...
(Trích: Bài ca của loài ếch, phần tu đức)
Suy tư:
Tất cả mọi giới luật đều quy về lòng bác ái, bằng không thì luật sẽ không những giết chết tâm hồn con người, mà còn là cơ hội cho những kẻ có quyền lợi dụng luật để làm điều bất nhân tàn ác...
Có một vài người Ki-tô hữu lo giữ luật hình thức bên ngoài nên thiếu đi tinh thần bác ái: họ đi cho nhanh để kịp giờ lễ nên làm ngơ với một cụ già run rẩy đi qua đường; họ vui vẻ móc túi bỏ tiền thau trong nhà thờ kẻo người ta nói mình keo kiết với Chúa, nhưng lại khó chịu quạu cọ với người ăn xin bên lề đường trước nhà thờ, dù họ không bố thí cho kẻ ăn xin đồng nào...
Có một vài cha sở đưa nội quy nhà xứ ra cho giáo dân đọc, đưa thời gian tiếp khách, xưng tội, hôn phối và các vấn đề khác viết lên tấm bảng đồng thật bắt mắt, rồi gắn ngay cổng nhà xứ, và giáo dân cứ thế phải đúng giờ đúng giấc đúng việc mới được gặp cha sở, ngoài giờ hành chánh thì khỏi.v.v...các ngài biến nhà xứ thành cơ quan hành chánh của phường xã, biến nhà thờ thành viện bảo tàng để giáo dân đúng giờ đến tham quan...
Luật lệ là để làm cho tinh thần bác ái được lan tỏa đến mỗi người giữ luật, và làm cho con người ta biết tôn trọng nhau hơn.
![]() |
| N2T |
Ngày xưa, có một người đối với bản thân mình thì rất nghiêm khắc, khi trên không ngả bóng mặt trời thì tuyệt đối không ăn không uống.
Ông trời hình như cũng đồng ý với hành vi của ông ta, nên trên đầu một ngọn núi bên cạnh thường thấy một ngôi sao sáng lấp lánh rất rõ ràng, mọi người đều có thể nhìn thấy, mặc dù họ không biết ngôi sao ấy mọc lên như thế nào.
Một hôm, ông ta quyết định trèo lên ngọn núi ấy, có một bé gái trong xóm kiên quyết đòi cùng đi với ông ta, thời tiết rất nóng nực, trèo lên núi chưa được bao lâu thì cả hai đều cảm thấy lưỡi khô miệng đắng, ông ta muốn em bé gái uống chút nước, nhưng em bé bày tỏ thái độ là ông ta phải uống trước bằng không thì em bé không uống.
Nhưng đáng thương hại thay, bây giờ lên xuống đều khó, ông ta đương nhiên không muốn phạm quy giới của mình, nhưng cũng không đành lòng để em bé gái phải khát nước chịu khổ. Cuối cùng, vò đầu bứt tai mà uống nước, em bé gái cũng uống để giải khát.
Uống nước xong, ông ta không dám ngước mặt nhìn lên trời, bởi vì trong lòng rất sợ sẽ không nhìn thấy ngôi sao...
(Trích: Bài ca của loài ếch, phần tu đức)
Suy tư:
Tất cả mọi giới luật đều quy về lòng bác ái, bằng không thì luật sẽ không những giết chết tâm hồn con người, mà còn là cơ hội cho những kẻ có quyền lợi dụng luật để làm điều bất nhân tàn ác...
Có một vài người Ki-tô hữu lo giữ luật hình thức bên ngoài nên thiếu đi tinh thần bác ái: họ đi cho nhanh để kịp giờ lễ nên làm ngơ với một cụ già run rẩy đi qua đường; họ vui vẻ móc túi bỏ tiền thau trong nhà thờ kẻo người ta nói mình keo kiết với Chúa, nhưng lại khó chịu quạu cọ với người ăn xin bên lề đường trước nhà thờ, dù họ không bố thí cho kẻ ăn xin đồng nào...
Có một vài cha sở đưa nội quy nhà xứ ra cho giáo dân đọc, đưa thời gian tiếp khách, xưng tội, hôn phối và các vấn đề khác viết lên tấm bảng đồng thật bắt mắt, rồi gắn ngay cổng nhà xứ, và giáo dân cứ thế phải đúng giờ đúng giấc đúng việc mới được gặp cha sở, ngoài giờ hành chánh thì khỏi.v.v...các ngài biến nhà xứ thành cơ quan hành chánh của phường xã, biến nhà thờ thành viện bảo tàng để giáo dân đúng giờ đến tham quan...
Luật lệ là để làm cho tinh thần bác ái được lan tỏa đến mỗi người giữ luật, và làm cho con người ta biết tôn trọng nhau hơn.
