TRÒ CHƠI CỦA CON NÍT

N2T


Một tên cướp khủng bố Phật Đà, lên tiếng muốn giết ông ta, Phật Đà trả lời: “Vậy thì xin ông mở lòng từ bi, xin hoàn thành tâm nguyện trước khi chết của tôi, xin ông chặt cái nhánh cây kia.”

Mũi tên loang loáng vút đi, đạt thành tâm nguyện ! “Còn chuyện gì nữa không ?”

Phật Đà nói: “Lấy cành cây ghép trở lại.”

Tên cướp cười ha ha nói: “Ông thật điên cuồng, có người làm được chuyện đó sao ?”

- “Đúng là tương phản, điên cuồng chính là anh, anh chỉ biết làm hại và phá hoại, nhưng lại cho mình là người có tài năng lớn; nhưng đó chính là trò chơi của con nít. Người có tài năng lớn thì biết thế nào là sáng tạo và trị liệu.”

(Trích: Bài ca của loài ếch, phần tu đức)

Suy tư:

Phật Đà không sợ tên cướp khủng bố và coi đó là trò chơi của trẻ con, bởi vì một người đã từ bỏ tất cả mọi sự của thế gian thỉ còn gì phải nuối tiếc nữa chứ !

Người có tài năng lớn thì nhìn xa thấy rộng bao quát ra ngoài phạm vi cộng đoàn và gia đình, nhìn thấy cái lợi và bất lợi trong dự án, nhìn thấy cái ưu và cái khuyết trong công trình. Người có tài năng lớn thì không những chỉ biết đánh giặc công thành mà thôi, mà còn biết phòng thủ nữa; không những biết làm cho đối thủ sợ mà thôi, mà còn làm cho họ tâm phục khẩu phục nữa...

Phá hoại thì dễ nhưng xây dựng thì khó, đánh đỗ thì dễ nhưng hàn gắn thì khó, làm mất niềm tin thì dễ nhưng lấy lại niềm tin thì khó.

Trước mặt người hiền đức thì trò dọa nạt của tên cướp chỉ là trò chơi của con nít; trước mặt người có lòng tin thì sức mạnh của thế gian chỉ như con nít, bởi vì sức mạnh của họ chính là Thiên Chúa.