DÂY AN TOÀN
Tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần và cũng là những ngày kết thúc khóa học CEO, tôi trở lại Cà Mau thăm những nhân viên của mình ngày nào.
Ngồi trên xe, mình mường tuợng không biết vùng đất Mũi Cà Mau có gì thay đổi theo thời gian xa cách không. Bỗng chợt giật mình vì chiếc xe lắc mạnh, mình vội thắt dây an toàn với thói quen đã có khi qua nước ngoài. Vì thói quen thắt dây an toàn nên mình cũng vội làm theo như một tiềm thức. Tuy nhiên cái thói quen trong tiềm thức lại có tác dụng rất tốt đối với chuyến đi này.
Mình còn nhớ, ngày đầu tiên đặt chân đến sân bay Nauy, người anh rể ra đón mình, câu đầu tiên anh dặn: “cậu phải luôn nhớ rằng khi bước lên xe là phải thắt dây an toàn”. Mình bật cười vì thói quen ở Việt Nam mình có bao giờ làm vậy mỗi khi lên xe, và thậm chí lên xe cũng có dây an toàn đâu mà đeo vào, có khi để ý thấy mấy bác tài chỉ đeo dây an toàn mỗi khi thấy bóng dáng cảnh sát giao thông. Nhưng dù sao thì nhập gia phải tùy tục. Tuy nhiên, với thời gian không lâu ở bên đó, mình đã dần quen với thói quen thắt dây an toàn mỗi khi ngồi vào ghế xe.
Cũng đã lâu không đi xe, nhưng phản xạ đầu tiên, mình ngồi lên xe là đưa tay tìm dây an toàn. Thật vui vì lần này mình đi Cà Mau với chiếc xe đầy tiện nghi của hãng xe Mai Linh, nên dây an toàn đầy đủ. Xem ra thì mọi người thấy mình là người khác thường nhất trên xe, vì lên xe là thắt dây an toàn. Thế rồi cũng thiếp di cho đến lúc vào phà Cần Thơ. Như vậy là hành trình đã đươc 50%. Tranh thủ xuống phà chụp một vài tấm hình vùng sông nước Nam Bộ rồi trở lại xe với chiếc dây an toàn thắt ngang bụng. Tới chiếc cầu phân ranh giữa Cần Thơ và tỉnh Hậu Giang thì mọi người hết sức hốt hoảng vì một sự cố làm cho mọi người tung lên khỏi ghế ngồi, khi bác tài cố tình đạp ga nhanh để qua mặt chiếc xe tải mà không lường được sự nguy hiểm của một hố xâu phía đầu mố cầu. Lạy Chúa, mọi người ai nấy như tim rụng ra khỏi lồng ngực. Riêng mình tương đối nhe nhàng hơn một chút vì nhờ vào sợi dây an toàn mà toàn thân không bị tung lên tới trần xe như mọi người. Ai đó lên tiếng với bác tài đề nghị chạy xe chậm lại, không cần phải nhanh đến mức như vậy…
Từ đó về đến Cà Mau, mình như dán mắt vào phía trước của đoạn đường còn lại. Trên suốt quãng đường, mình cứ suy nghĩ mãi về sợi dây an toàn đang nằm vắt ngang bụng đã phát huy tác dụng của nó, mặc dầu chẳng mấy khi nó có điều kiện để phát huy.
Mình lại suy ngẫm về cuộc đời. Cuộc đời mỗi người cũng cần phải luôn tạo ra cho mình những sợi dây an toàn, những sợi dây an toàn tưởng chừng như không cần thiết, nhưng chắc chắn sẽ có lúc sẽ giúp ta vượt qua những nguy hiểm. Sợi dây an toàn đó là gì? Phải chăng là mối quan tâm đến gia đình, cha me và mọi người thân, mối dây đó là gì? Phải chăng là một niềm tin tôn giáo? Một sự tha thứ cho ai đó đã làm mình đánh mất niềm tin vào họ. Tất cả những mối dây àn toàn đó sẽ có ngày phát huy tác dụng của nó. Bạn có tin không là tùy bạn, nhưng mình, mình vẫn tin điều đó một cách tuyệt đối. Vì chỉ có nghĩ đến gia đình, cha mẹ và người thân, thì mỗi khi có nguy cơ làm điều gì đó xấu xa hay tội lỗi, mình sẽ không dám làm vì luôn nghĩ đến mọi người thân. Nếu bạn có một niềm tin tôn giáo, liệu bạn có dám làm điều gì xấu xa hay tội lỗi trái với lương tâm và niềm tin tôn giáo không? Vì vậy, mỗi ngày mình cố gắng chăm chút cho mối dây an toàn của cuộc đời mình một thêm chắc chắn hơn, bằng việc quan tâm đến gia đình và người thân nhiều hơn như gọi điện hay gửi những dòng email thăm hỏi gia đình ở xa, gọi điện thăm bạn bè, anh chị em, hay mỗi tối trước lúc đặt lưng đi vào giấc ngủ, mình vẫn đọc kinh, cầu nguyện cho gia đình, cha mẹ và mọi người…
Mỗi chuyến đi là một cuốn sách để ta học nhiều điều. Chuyến đi này cũng như bao chuyến đi khác trong cuộc đời, mình lại học thêm được giá trị của mối dây an toàn của cuộc đời mình. Cầu mong, gia đình, cha me và mọi người thân luôn là mối dây đầy bền chắc cho cuộc đời còn lại của mình.
Cà Mau 08 – 08 - 08
Tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần và cũng là những ngày kết thúc khóa học CEO, tôi trở lại Cà Mau thăm những nhân viên của mình ngày nào.
Ngồi trên xe, mình mường tuợng không biết vùng đất Mũi Cà Mau có gì thay đổi theo thời gian xa cách không. Bỗng chợt giật mình vì chiếc xe lắc mạnh, mình vội thắt dây an toàn với thói quen đã có khi qua nước ngoài. Vì thói quen thắt dây an toàn nên mình cũng vội làm theo như một tiềm thức. Tuy nhiên cái thói quen trong tiềm thức lại có tác dụng rất tốt đối với chuyến đi này.
Mình còn nhớ, ngày đầu tiên đặt chân đến sân bay Nauy, người anh rể ra đón mình, câu đầu tiên anh dặn: “cậu phải luôn nhớ rằng khi bước lên xe là phải thắt dây an toàn”. Mình bật cười vì thói quen ở Việt Nam mình có bao giờ làm vậy mỗi khi lên xe, và thậm chí lên xe cũng có dây an toàn đâu mà đeo vào, có khi để ý thấy mấy bác tài chỉ đeo dây an toàn mỗi khi thấy bóng dáng cảnh sát giao thông. Nhưng dù sao thì nhập gia phải tùy tục. Tuy nhiên, với thời gian không lâu ở bên đó, mình đã dần quen với thói quen thắt dây an toàn mỗi khi ngồi vào ghế xe.
Cũng đã lâu không đi xe, nhưng phản xạ đầu tiên, mình ngồi lên xe là đưa tay tìm dây an toàn. Thật vui vì lần này mình đi Cà Mau với chiếc xe đầy tiện nghi của hãng xe Mai Linh, nên dây an toàn đầy đủ. Xem ra thì mọi người thấy mình là người khác thường nhất trên xe, vì lên xe là thắt dây an toàn. Thế rồi cũng thiếp di cho đến lúc vào phà Cần Thơ. Như vậy là hành trình đã đươc 50%. Tranh thủ xuống phà chụp một vài tấm hình vùng sông nước Nam Bộ rồi trở lại xe với chiếc dây an toàn thắt ngang bụng. Tới chiếc cầu phân ranh giữa Cần Thơ và tỉnh Hậu Giang thì mọi người hết sức hốt hoảng vì một sự cố làm cho mọi người tung lên khỏi ghế ngồi, khi bác tài cố tình đạp ga nhanh để qua mặt chiếc xe tải mà không lường được sự nguy hiểm của một hố xâu phía đầu mố cầu. Lạy Chúa, mọi người ai nấy như tim rụng ra khỏi lồng ngực. Riêng mình tương đối nhe nhàng hơn một chút vì nhờ vào sợi dây an toàn mà toàn thân không bị tung lên tới trần xe như mọi người. Ai đó lên tiếng với bác tài đề nghị chạy xe chậm lại, không cần phải nhanh đến mức như vậy…
Từ đó về đến Cà Mau, mình như dán mắt vào phía trước của đoạn đường còn lại. Trên suốt quãng đường, mình cứ suy nghĩ mãi về sợi dây an toàn đang nằm vắt ngang bụng đã phát huy tác dụng của nó, mặc dầu chẳng mấy khi nó có điều kiện để phát huy.
Mình lại suy ngẫm về cuộc đời. Cuộc đời mỗi người cũng cần phải luôn tạo ra cho mình những sợi dây an toàn, những sợi dây an toàn tưởng chừng như không cần thiết, nhưng chắc chắn sẽ có lúc sẽ giúp ta vượt qua những nguy hiểm. Sợi dây an toàn đó là gì? Phải chăng là mối quan tâm đến gia đình, cha me và mọi người thân, mối dây đó là gì? Phải chăng là một niềm tin tôn giáo? Một sự tha thứ cho ai đó đã làm mình đánh mất niềm tin vào họ. Tất cả những mối dây àn toàn đó sẽ có ngày phát huy tác dụng của nó. Bạn có tin không là tùy bạn, nhưng mình, mình vẫn tin điều đó một cách tuyệt đối. Vì chỉ có nghĩ đến gia đình, cha mẹ và người thân, thì mỗi khi có nguy cơ làm điều gì đó xấu xa hay tội lỗi, mình sẽ không dám làm vì luôn nghĩ đến mọi người thân. Nếu bạn có một niềm tin tôn giáo, liệu bạn có dám làm điều gì xấu xa hay tội lỗi trái với lương tâm và niềm tin tôn giáo không? Vì vậy, mỗi ngày mình cố gắng chăm chút cho mối dây an toàn của cuộc đời mình một thêm chắc chắn hơn, bằng việc quan tâm đến gia đình và người thân nhiều hơn như gọi điện hay gửi những dòng email thăm hỏi gia đình ở xa, gọi điện thăm bạn bè, anh chị em, hay mỗi tối trước lúc đặt lưng đi vào giấc ngủ, mình vẫn đọc kinh, cầu nguyện cho gia đình, cha mẹ và mọi người…
Mỗi chuyến đi là một cuốn sách để ta học nhiều điều. Chuyến đi này cũng như bao chuyến đi khác trong cuộc đời, mình lại học thêm được giá trị của mối dây an toàn của cuộc đời mình. Cầu mong, gia đình, cha me và mọi người thân luôn là mối dây đầy bền chắc cho cuộc đời còn lại của mình.
Cà Mau 08 – 08 - 08