PHẬT TỔ VÀ QUỐC VƯƠNG
Phật tổ đi vào Pransanjit là thủ đô của quốc vương, quốc vương thân hành ra nghênh đón.
Quốc vương là bạn thân của phụ thân Phật tổ, trước đây đã nghe nói chuyện người thanh niên này đã từ bỏ tất cả để đi học đạo. Nhớ đến tình cảm cũ với phụ thân của Phật tổ, nên quốc vương bèn khuyên bảo chàng trai trẻ hậu bối này, nên kết thúc những tháng ngày lang thang, an tâm trở về cung điện mới phải.
Phật tổ hướng về quốc vương và nói:
“Xin mời ngài hãy thành thực nói cho tôi biết, xa xỉ hoan lạc trong cung đình, thật có làm cho ngài được một ngày dễ chịu thư thái chăng ?”
Quốc vương khép mắt lại không lời đáp lại.
(Trích: Bài ca của loài ếch, phần tu đức)
Suy tư:
Lòng tham của con người thì không đáy, mà hể có lòng tham thì tâm không lúc nào được an vui, bởi vì không bao giờ và không có gì làm thỏa mãn tâm hồn của con người, nếu họ vẫn cứ coi hưởng thụ vật chất là mục đích của họ ở đời này.
Quốc vương không thể hiểu thấu lòng của Phật tổ, bởi vì lòng của quốc vương đầy ắp thế tục, nhưng Phật tổ hiểu thấu lòng của quốc vương, vì Phật tổ đã từ bỏ cung điện và từ trong cung điện mà ra đi.
Giàu có quyền lực như quốc vương mà cũng không có được một ngày an vui, bởi vì tất cả những điệu múa cung đình, những tiệc tùng thâu đêm và những thú vui đầy nhục dục chỉ là tạm bợ, kết thúc cuộc vui là nỗi buồn lại xâm chiếm tâm hồn. Vậy thì thế nào là niềm vui đích thực ?
Thưa, niềm vui đích thực là niềm vui phục vụ trong yêu thương.
Không tin thì xin mời bạn thử đi phục vụ người nghèo xem sao, xin mời bạn mỗi ngày làm một việc thiện xem sao. Chắc chắn bạn sẽ rất vui vẻ và thấy cuộc sống có ý nghĩa, nếu bạn đưa tay ra giúp đỡ một người nào đó...
![]() |
| N2T |
Phật tổ đi vào Pransanjit là thủ đô của quốc vương, quốc vương thân hành ra nghênh đón.
Quốc vương là bạn thân của phụ thân Phật tổ, trước đây đã nghe nói chuyện người thanh niên này đã từ bỏ tất cả để đi học đạo. Nhớ đến tình cảm cũ với phụ thân của Phật tổ, nên quốc vương bèn khuyên bảo chàng trai trẻ hậu bối này, nên kết thúc những tháng ngày lang thang, an tâm trở về cung điện mới phải.
Phật tổ hướng về quốc vương và nói:
“Xin mời ngài hãy thành thực nói cho tôi biết, xa xỉ hoan lạc trong cung đình, thật có làm cho ngài được một ngày dễ chịu thư thái chăng ?”
Quốc vương khép mắt lại không lời đáp lại.
(Trích: Bài ca của loài ếch, phần tu đức)
Suy tư:
Lòng tham của con người thì không đáy, mà hể có lòng tham thì tâm không lúc nào được an vui, bởi vì không bao giờ và không có gì làm thỏa mãn tâm hồn của con người, nếu họ vẫn cứ coi hưởng thụ vật chất là mục đích của họ ở đời này.
Quốc vương không thể hiểu thấu lòng của Phật tổ, bởi vì lòng của quốc vương đầy ắp thế tục, nhưng Phật tổ hiểu thấu lòng của quốc vương, vì Phật tổ đã từ bỏ cung điện và từ trong cung điện mà ra đi.
Giàu có quyền lực như quốc vương mà cũng không có được một ngày an vui, bởi vì tất cả những điệu múa cung đình, những tiệc tùng thâu đêm và những thú vui đầy nhục dục chỉ là tạm bợ, kết thúc cuộc vui là nỗi buồn lại xâm chiếm tâm hồn. Vậy thì thế nào là niềm vui đích thực ?
Thưa, niềm vui đích thực là niềm vui phục vụ trong yêu thương.
Không tin thì xin mời bạn thử đi phục vụ người nghèo xem sao, xin mời bạn mỗi ngày làm một việc thiện xem sao. Chắc chắn bạn sẽ rất vui vẻ và thấy cuộc sống có ý nghĩa, nếu bạn đưa tay ra giúp đỡ một người nào đó...
