KHÁCH SẠN CỦA THƯƠNG NHÂN

N2T


Một tín đồ Hồi giáo thuộc phái Ba Tư làm như không thấy nên đi đến bên ngoài cổng cung đình. Khi ông ta đứng thẳng người chào kiệu của nhà vua đi qua, không một ai dám cản trở ông ta. Nhà vua nói: “Ngươi muốn gì ?”

- “Tôi muốn tìm một nơi để ngủ trong khác sạn thương nhân.”

- “Ở đây không có khách sạn của thương nhân, đây là cung đình của ta.”

- “Xin hỏi bệ hạ, trước ngài thì ai ở chỗ này ?”

- “Tiên vương.”

- Trước tiên vương thì ai ở chỗ này ?”

- “Tổ phụ, đương nhiên là ông ta cũng đã chết rồi.”

- “Cho nên, chỗ này là nơi người ta dừng chân chút xíu rồi sau đó đi về phía trước. Bệ hạ, ngài vừa mới nói đây không phải là khách sạn của đoàn người đi buôn sao ?”


(Trích: Bài ca của loài ếch, phần tu đức)

Suy tư:

Mọi người đều biết thế gian này chỉ là đời tạm, hay nói văn hoa hơn chỉ là một khách sạn để dừng chân nghỉ ngơi, là trạm dừng chân để đi tiếp đến nơi quê hương thật và vĩnh viễn của mình, đó là thiên đàng và hỏa ngục.

Quê hương thật ở thiên đàng chỉ dành cho những người biết dùng cuộc sống ở đời tạm này cách thiết thực hợp với tinh thần Phúc Âm, tức là sống kính yêu Thiên Chúa và yêu mến người lân cận như chính mình; và quê hương hỏa ngục –cũng là vĩnh viễn- chỉ dành cho những ai dùng đời tạm này để sống hưởng thụ cách bất chính, để vu oan giá họa cho người khác, để ăn gian nói dối, để làm hại tha nhân, và nhất là không nhìn nhận ra Thiên Chúa là Cha rất yêu thương của mình, và Chúa Giê-su là Đấng cứu chuộc mình...

Mọi người đều đi dạo quanh quẩn trước khi ly biệt...

Có người đi dạo “quanh quẩn” giữa đời chỉ có mấy năm nhưng tích lũy cho mình nhiều nhân đức; có người đi dạo giữa cuộc đời đến bảy mươi năm, tám mươi năm, thậm chí một trăm năm, nhưng trong hành trang và trên mình không có một “tấm vé yêu thương bác ái” để qua trạm mà đi đến quê hương thật của mình trên thiên đàng.

Không có vé “yêu thương bác ái” để lên thiên đàng thì đi đâu nhỉ ? Đáng buồn thật...