VẦNG TRÁN NHĂN CỦA MẸ

Con đã thấy rồi,
Vầng trán nhăn của Mẹ
Đã đọng về từ bao đêm thao thức khôn nguôi !
Đời mẹ ngược xuôi, đếm thời gian
Mười bốn đứa con mang nặng trong đời
Ba đứa bỏ, mười một người khôn lớn !...
Chừ năm chúng con thành gia trong cuộc sống,
Vai mẹ gầy trĩu nặng sáu em thơ …

Mẹ ơi có bao giờ
Giấc mơ của Mẹ
Được vuông tròn giữa thực tế khắt khe ?!
Áo mẹ che con ấm
Như lòng mẹ hằn đậm nỗi thương con,
Thời gian ơi, nước chảy đá mòn
Mà vẫn còn bao ưu tư
Vẫn còn bao nếp nhăn trên vầng trán mẹ
Bởi vẫn còn những thực tế khắt khe !!

Con thưa gì hơn với Mẹ bây chừ,
Niềm tư lự đã khởi từ cuộc sống
Khi yêu thương thành lòng sông lắng đọng
Thì phù sa nào chẳng màu mỡ tô bồi ?!
Chúng con lớn khôn rồi
Dầu cách trở xa xôi cũng khát mong đoàn tụ
Thèm về với Mẹ già như ngày thơ them bú
Mái huyên đường vẫn là chốn trở về !...

Mẹ ơi, Mẹ là quê
Mẹ ở đâu thì quê hương ở đó !
Có đứa con nào bị quê hương ruồng bỏ,
Có đứa con nào nỡ ruồng bỏ quê hương ?!!

Ví dầu như đời là bãi chiến trường,
Có Mẹ là tấm gương
Cho chúng con bền gan chiến đấu !...
Tương lai mai hậu,
Sức sống Mẹ trao là hai chữ “hy sinh”
Mẹ suốt đời hy sinh !!
Chịu giá băng cho mọi khát khao mình,
Để đời con thành mùa xuân rạng rỡ !
Chân lý ấy trong lòng sáng tỏ,
Nên bỗng khóc òa – thương Mẹ quá Mẹ ơi !

Chúng tôi van dòng đời,
Xin ngừng lại đừng đổi dời chi nữa !
Cho thôi mắt mẹ buồn, thôi tuổi già lần lữa,
Thôi mùa màng nghiệt ngã tiễn mẹ đi !!!...

Chúng con biết thưa gì,
Bên thềm xuân vừa tới …
Lũ cháu nội ngoại đang quay quần trông đợi
Miếng dưa hấu ngon đỏ thắm tựa lòng bà !

Con nghe đất trời nở hoa,
Vì Thiên Đường đã mở ra,
Từ…
Những nếp nhăn
Trên vầng trán mẹ - thương yêu !!!

(kinh tặng Thầy NLH nhân dịp hội ngộ lớp Khai Khá Thủ Đức)