Đức Tin Tuyệt Đối

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa!", và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!" Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến!" Phêrô xuống khỏi thuyền, bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con!" Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?" Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa" (Mt 14, 22-33).

Bài dụ ngôn Chúa dậy chúng ta trong bài Phúc Âm hôm nay, làm tôi liền nhớ lại cái thuở còn rất nhỏ khi được học bài học đầu tiên cách làm sao để lái được chiếc xe đạp. Quả thật nếu tôi đem so sánh một chuyện là đi được trên nước sao cho khỏi chìm? và một chuyện là làm sao đạp được chiếc xe đạp cho khỏi bị té? Cả hai chuyện nếu đem ra so sánh thì tôi thấy cũng không sai lệch nhau lắm đâu!? Một là học cách đi trên nước khi được Chúa Giêsu mời gọi, hay hai là học cách đạp xe đạp khi có bố luôn kềm sát một bên chiếc xe đạp. Vấn đề đặt ra ở đây là ta có thật lòng tin tưởng là ta sẽ không bị chìm xuống lòng biển hay không? Hay ta có thật lòng tin tưởng tuyệt đối vào bố của mình là bảo đảm mình sẽ không bao giờ bị té hay không? Yếu tố quan trọng và thiết yếu là ở chỗ đó! Ở chỗ mà ta có thật sự đặt lòng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa hay bố của mình hay không mà thôi?

Thú vui của tôi thường cuối tuần thích được ra biển thật sớm khi chưa có mặt trời, và trời còn rất mát. Không gì bằng được ngửi được mùi biển, với không khí trong lành, bỏ được ra ngoài tất cả mọi sự suy nghĩ và bận tâm. Nhìn cảnh vật thiên nhiên, dõi ánh mắt thật xa xa đến tận cuối chân trời, cuối tận chân mây, thú vị lắm các bạn ạ! Không gì bằng khi ta lợi dụng cơ hội để làm một vài động tác lấy khí trời vào lồng ngực (gọi là để đổi gió thành thị với gió biển). Tốt lành biết là bao nhiêu! Hạnh phúc cho tâm hồn của ta biết mấy!? Không đòi hỏi ta phải tốn kém nhiều nhưng hạnh phúc và bình an sẽ cho ta thật nhiều. Nhất là nếu ta mang theo một ly cafe pha sẵn và một ổ bánh mì thịt, vừa đi trên cầu vừa ăn thì tuyệt vời cho một buổi sáng của bạn. Nếu được và hạnh phúc hơn nữa là ta có một người bạn thân, ông xã, bà xã, hay người yêu, đi cùng, thì bảo đảm ta sẽ có một buổi sáng rất hạnh phúc, rất nên thơ, rất an lành, rất vui, và rất lý thú!

Tại nơi đây ta mới có dịp quan sát quang cảnh chung quanh mình. Trời cao, mây lơ lửng, gió hiu hiu lành lạnh, chim lượn bay trên cao, thỉnh thoảng nói câu chào hỏi khi chạm mặt anh chị em. Nơi đây tôi không thấy được khuôn mặt nào rầu rĩ cả! Tất cả như hiện trên nét mặt sự thổn thức tâm tình của mình với cảnh vật thiên nhiên. Trời và ta. Bao la quá! Cảm giác cho ta như muốn hít thật sâu tất cả không khí của biển vào trong lồng ngực và đẩy được hết tất cả những độc tố của không khí thành phố bám sâu trong buồng phổi của ta suốt cả một tuần lễ. May mà tôi ở cũng không xa lắm để làm biếng đi đến với biển, chỉ tốn độ nửa giờ mà thôi!

Thường thì tôi thích được đứng gần mấy cái lan can thật cao trên đất liền mà nhìn xuống biển, khi vừa mới bước xuống xe ngay gần chỗ đậu xe. Ly cafe trong tay thật nóng còn đang bốc khói, từ từ nhấp từng ngụm một, trong khi cặp mắt được dõi nhìn một khung trời thật rộng thật bao la trước mắt. Thật tuyệt diệu vì cả một tuyệt tác của Thiên Chúa Cha mà chính Chúa là người hoạ sĩ đại tài.

Đã thật lâu lắm tôi không được đạp lại chiếc xe đạp của tôi, vì thứ nhất không lái đã lâu nên trở thành nhút nhát vì sợ té. Cái sợ của tôi cũng không vô lý lắm đâu vì thân tôi thì thước tấc không được cao mà chiếc xe đạp thì lại cao quá khỏi cái chân của tôi nên tôi không cảm thấy vững khi phải cầm tay lái. Nhất là khi đạp xe mà chung quanh lại có người hoặc cần phải thắng gấp khi tránh né ai. Bao nhiêu đó cũng đủ cho tôi cảm thấy nhút nhát và sợ nên không thích đạp xe nữa mà chỉ thích nhìn người ta đạp xe.

Có phải khi ta chưa từng bao giờ đạp xe đạp thì ta sợ bị té lắm hay không? Nhất là xe tự nhiên bẻ bánh lái mà đâm xầm vào đâu đó? Thứ nhất là ta mắc cở, thứ hai là đau đớn vì trầy trụa, tệ hơn nữa là có thể trẹo lọi cả tay hay chẩy cả máu đầu?? Nhất là lại thường xẩy ra cho một người có trái tim nhút nhát và hay có tánh mắc cở. May mà tôi đã từng biết đạp xe đạp huống hồ gì cho những người đang có ý nghĩ muốn tập?

Thưa đây là tôi đang nói cảnh vật hữu tình của biển vào ban ngày, chứ không phải cảnh vật của biển vào ban đêm đâu anh chị em nhé! Vào ban đêm tất cả trời và đất cho ta một mầu tối đen, đen như mực vậy! Chỉ tưởng tượng thôi mà tôi đã cảm thấy rùng mình rồi thì hà huống gì tôi cùng đang ở trên một chiếc thuyền đánh cá cỏn con của các môn đệ Chúa xưa. Tưởng tượng các ông là dân đánh cá nhà nghề và cả cuộc đời của các ông là sống chung quanh vùng biển mà khi gặp Chúa Giêsu mà các ông còn la hoảng lên như vậy! Ban đêm luôn cho ta cảm giác mất hết tự tin và sợ đủ mọi thứ do trí óc ta tưởng tượng vì không thấy rõ! Gặp người nhát gan khi gặp Chúa lại tưởng thấy ma mà té xỉu cũng nên lắm! Rõ Chúa cũng biết lòng người mà thử thách các ông như vậy! Và kìa trong số các môn đệ Chúa mà chỉ có một mình Thánh Phêrô là không sợ sau khi được Chúa trấn an là Thầy đây! Nhưng còn các môn đệ kia thì sao! Họ cũng vẫn còn sợ vì chưa chắc đã tin vào lời nói của Chúa Giêsu Thầy của mình.

Đời thường tâm tánh của con người rất nhút nhát và sợ hãi. Sợ hãi những gì con mắt của mình không được thấy! Nhất là lại mờ mờ ảo ảo như ánh đèn leo lắt trong các Chùa mà chúng ta cũng có dịp được thấy!? Hay bàn thờ của những người ngoại giáo lúc nào cũng một mầu đỏ lúc mờ lúc ảo, không bao giờ được rõ ràng, và những hình ảnh của các thần mặt đỏ au, trông sợ lắm! Thuở xưa và nay những chuyện ma quái dù không biết thật hay được đặt ra để răn đe con nít theo kiểu giáo dục của những người quê mùa ít học. Đã ăn sâu trong tâm trí của con nít và lớn lên hình ảnh ma quỷ luôn luôn được vẽ vời trong đầu và hay tưởng tượng thêm lên gấp bội phần.

Không hoảng sợ sao được, khi ban đêm trời tối như mực thì Chúa đã xuất hiện với các ông. Ngài lại đến bằng đường biển. Ngài đi trên mặt biển khi sóng vỗ chòng chành trên chiếc thuyền con. Không sợ sao được khi các ông đồng thanh la lên là ma. ... ma, ma đang hiện ra để nhát chúng mình, các anh em ơi! Thế đấy Chúa đã muốn thử đức tin của các ông bằng cách đấy! Nhưng Chúa cũng còn nhân từ vì không hiện ra với chỉ một môn đệ mà thôi! Chứ không chắc cũng cứng đơ mà chết.

Dầu sao đi chăng nữa ta cũng phải khen tặng Thánh Phêrô đã mạnh dạn mà xin Chúa cho đi trên nước mà đến với Ngài, sau khi đã thật sự nhận ra đó chính thật là Thầy của mình. Chứ không như mấy môn đệ kia! Quả Thánh Phêrô có trái tim yêu Chúa một cách đơn sơ trung thành và cương quyết. Tình yêu thật sắt son, tin tưởng, và nhất quyết muốn đi theo Chúa Giêsu cả cuộc đời của mình. Bởi phải có một trái tim yêu rực lửa như thế mới muốn được đến cùng Chúa và muốn nên được giống Chúa ngay cả cách đi được trên mặt nước. Nếu thông thường một trí khôn trung bình mà không ai gọi mình là khùng thì thiết nghĩ chẳng ai muốn làm giống như Thánh Phêrô cả! Nhưng bởi Thánh Phêrô đã tin tưởng tuyệt đối, tình yêu dành cho Chúa Giêsu thật tuyệt đối, phó thác cuộc đời cho Chúa Giêsu Thầy của mình cũng tuyệt đối, cho nên mới dám làm và xin một chuyện rất ư là điên rồ hay không? Trong khi tất cả những môn đệ kia vẫn giữ sự im lặng và nhìn theo Thánh Phêrô tiến gần đến với Chúa Giêsu.

Sau cơn mừng rỡ vì đã thấy được Thầy của mình nên cũng chưa được hoàn hồn hoàn toàn để biết lời nói và hành động của mình đang làm là điên rồ, nhưng khi đã chợt tỉnh ra, lúc bấy giờ cơn sợ đã bắt đầu điều khiển được việc mình làm, nên ông mới bị chìm lỉm xuống dưới nước. Chúa Giêsu có trách nhẹ ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?". Tuy Chúa có trách nhẹ ông nhưng vẫn rất thương vì hiểu được lòng dạ của môn đệ mình mà sau này Ngài đã chọn ông làm đầu của Giáo Hội. Có phải khó cho Chúa lắm hay không khi muốn chọn một người để Chúa giao trách nhiệm nhỏ hay lớn mà không có đức tin hay thiếu đức tin nơi Thiên Chúa? Cho nên tuy bị Ngài quở trách rất là nhiều lần nhưng vẫn được Chúa tuyển chọn vì đã hoàn toàn tín thác nơi bàn tay quan phòng của Thiên Chúa.

Làm con Thiên Chúa và được Chúa yêu thương có phải là dễ lắm không? Chúa chẳng đòi hỏi nơi ta bất cứ điều gì ngoài tấm lòng tin tưởng nơi Ngài tuyệt đối. Chúa lại chẳng biết chúng ta tất cả đều bất toàn và đầy những khiếm khuyết? Nhưng Chúa không cần và không trách cứ ta điều đó! Vì có phải chăng Ngài đã tạo dựng nên chúng ta mà Ngài lại không hiểu rõ chúng ta hay sao!? Tất cả những khiếm khuyết của ta đều được Chúa tha thứ và thanh luyện. Chúa vẫn tiếp tục dậy dỗ chúng ta hằng ngày trong suốt cuộc đời của ta. Hy vọng chúng ta có trái tim giống như Thánh Phêrô là môn đệ trung thành của Chúa.