Có một người được gọi là học rộng, bác cổ thông kim, đi mua một con lừa nhỏ.

Khi viết giấy biên nhận thì viết dồi dào trôi chảy những ba trang giấy, nhưng không thấy một chữ "con lừa" nào trong đó cả !

(Nhan Thị Gia Huấn)

Suy tư :

Con người thời nay thích cái gì là nhanh nhẹn, ngắn gọn, nhưng súc tích ý nghĩa, đạt chất lượng và dễ hiểu, bởi vì thời giờ đối với họ là vàng bạc.

Có người được mời đến thuyết trình trong một cuộc hội thảo của thanh thiếu niên, thì nói tràng giang đại hải, không đi vào nội dung, kết quả phòng họp biến thành phòng...ngủ gật tập thể !

Có những linh mục khi lên tòa giảng thì nói thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng pha trò để chọc cười giáo dân, nhưng giáo dân...đốt đuốc tìm cũng không thấy ý chính của bài giảng, bởi vì cha giảng quá chú trọng đến các danh từ thần học, phạm trù triết học, phụng vụ.v.v...mà không chú trọng đến đối tượng của mình là ai : là giáo dân hay các thầy học trong đại chủng viện ?

Có người khi cầu nguyện thì hết xin cái này đến cái nọ, hết than thân rồi oán phận, mà không có một chút tâm tình ngợi khen, chúc tụng và cảm tạ Thiên Chúa...