Nước Trời Cũng Giống Như
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy" (Mt 13, 44-46).
Tôi hiểu rồi! Nước Trời cũng giống như nhà giầu có kia được Chúa bảo anh ta về bán hết của cải, cho người nghèo, và đi theo Chúa nhưng vì anh có quá nhiều của cải nên rất khó để cho anh ta nghe lời và làm theo? Theo tôi hiểu thì Nước Trời rất khó để tới và đạt được dù người đó nghèo khổ hay giầu có. Muốn đến được Nước Trời của Chúa đòi hỏi ta phải sống như không có gì cả! Ngay cả người nghèo khổ? Vì người nghèo khổ theo tôi được biết cũng lận trong người cái gì đó gọi là quý giá nhất của họ? Tiền dành dụm được cho bao nhiêu năm tháng làm lụng vất vả hay đi ăn xin?. Rồi từ tiền dành dụm, đi mua được vài chỉ vàng làm nhẫn mà đeo, phòng khi trái nắng trở trời cần dùng đến để mua thuốc thang. Còn đối với người túng quẫn nhất tuy vật chất không có một thứ gì để lận lưng thật, nhưng có phải những người nghèo này cũng luôn có lòng ao ước để một ngày nào đó mơ được giầu có thật chăng!?
Theo tôi nghĩ như thế cũng không được, vì sự ao ước có tính chất còn rất muốn bám vào cuộc đời trần thế. Chúa muốn tất cả con cái của Chúa chỉ ao ước tìm kiếm một mình Chúa và Nước Chúa mà thôi! Nếu phải thế thì có phải Chúa ích kỷ hay không nhỉ!? Thưa rằng không vì đó là ý muốn riêng của Chúa và đó là cách của Chúa muốn tuyển chọn cho những ai đáng được Chúa cho vào Nước Trời?.
Nên Chúa mới dậy dụ ngôn như trên cho tất cả chúng ta ai cũng phải hiểu là muốn được vào Nước Trời, phải về bán hết của cải mà mua viên ngọc quý hay về bán hết của cải mà mua thửa ruộng có cất giấu kho tàng ấy! Bởi viên ngọc quý và kho tàng ấy đáng giá đến ngần vậy thì thử hỏi Nước Trời còn quý giá đến là nhường bao!. Tôi thiết nghĩ giầu hay nghèo đối với Chúa không thành vấn đề miễn là ta đừng để cho dính bén thì thôi! Chứ giầu có mà có lòng thì biết bao nhiêu người được hưởng nhờ, bởi nếu ta hiểu được rằng giầu có chẳng phải do tài năng gì của riêng mình, mà tất cả đều là hồng ân Chúa ban, thì mặc chi mà ta phải tiếc của, hoặc là mặc chi ta phải tốn công giữ gìn, mà không lo cất tiền của của ta trên Trời, nơi mà mối mọt không có thể gặm nhấm và làm cho teng sét được.
Còn người nghèo ư! Người nghèo khổ mà sống được như bà già goá được Chúa khen trong Nhà Thờ, khi mà mọi người bỏ tiền dư của họ nhưng riêng một mình bà đã dám bỏ hết số tiền bà có để cúng dâng cho Chúa. Người nghèo theo tôi biết cũng có rất là nhiều người có lòng tham, trong số đó có tôi. Bởi đã nghèo thì không có gì cả! Nhưng khi có được hay sắm được một thứ gì trong sự làm lụng cực khổ của mình, thì tất cả những gì mình sắm được có phải đối với mình là tất cả hay không? Tôi nói đây là để trưng dẫn những điều tôi nói là đúng là sự thật.
Hồi tưởng lại thuở tôi còn nhỏ, mẹ tôi cũng không được khá lắm! Mẹ tôi phải bôn ba vất vả làm việc để nuôi một đàn con thơ dại vì bố mất khi chúng tôi còn nhỏ. Mẹ và ba chị em tôi phải ở chung với gia đình của dì tôi, tức em ruột của mẹ tôi. Sau khi trang trải tất cả mọi thứ và sau một thời gian dài làm việc, bà đã dành dụm được chút ít mới đi sắm được cái quạt máy, nhưng rất ít khi được bà dùng cho dù mấy mẹ con ở trên căn gác rất nóng và rất hầm. Quạt máy được bà bọc lại cho thật kỹ để khỏi bị bụi, và xem như nó là một món trang sức cho căn gác của bà. Và quạt tay vẫn được xài hằng ngày khi trời nóng nực.
Rồi dần dà bà cũng sắm được cái tủ lạnh thật nhỏ, nhưng nó cũng giống như cái quạt máy kia là nó được bà bọc lại rất kỹ để làm của, lý do chính vì sao thì các bạn cũng biết rồi! Vì tủ lạnh thì rất tốn điện mà nhà thì chỉ có mấy mẹ con. Ăn bữa nào thì đi chợ bữa đó làm gì có thức ăn dư mà cất để trong tủ lạnh như bên Mỹ này! Rồi mẹ tôi cũng sắm thêm được một ít món đồ nho nhỏ như bộ ấm trà Tầu và bộ chén dĩa cũng là hàng của Tầu, nhưng tất cả đều được chưng vào tủ kính để ngắm nhìn. Thỉnh thoảng tôi phải bị chị tôi sai quét bụi cho chúng và tôi rất lấy làm khó chịu vì đã không được dùng chúng mà cứ phải bị quét bụi hết ngày này qua tháng nọ.
Thế có phải đó là tất cả của cải của mẹ tôi sắm được hay không? Có phải đối với mẹ tôi thì chúng có giá lắm hay không nên bà mới bọc chúng lại rất cẩn thận mà không được dùng? Và có phải nếu mẹ tôi có qua đời thì tất cả sẽ được mấy chị em tôi chia của và bán đi để mà sống qua ngày hay không? Quả thật của cải thế gian khó lòng mà chúng ta coi nhưng không được. Đã là con người thì ai cũng có lòng tham. Người giầu thì tham theo kiểu nhà giầu. Người nghèo thì tham theo kiểu người nghèo. Chỉ có khi ta có được ơn của Chúa Thánh Linh mới soi sáng cho ta cách và con đường nào để đến được Nước Trời mà thôi! Chứ đời thường ai mà đang cuộc sống trần gian ngày lại ngày mà lại mơ tưởng đến Nước Trời bao giờ. Vì chưng Nước Trời không ai có thể thấy và hình dung được ngoài Chúa ban cho hay mạc khải cho để hiểu biết.
Có phải Chúa thì ta chẳng bao giờ được thấy? Nước Trời thì ta lại chẳng từng được thấy bao giờ? Nhưng cuộc sống ngày lại ngày của chúng ta thì giá trị của một con người được đánh giá qua những vật chất vô tri vô giác mà ta có được hay không! Có phải ta đánh giá một người giầu có là khi họ có một căn nhà thật lớn thật nhiều tầng và bên trong trang sức thật lộng lẫy thật sang trọng và đồ trang sức toàn những thứ hiếm có và đắt tiền? Ngoài căn nhà họ đang ở họ còn có biết bao nhiêu đất đai và bao nhiêu căn phố cho mướn hay cho thuê? Còn xe ư! Ôi những người giầu có này xe họ sắm như là đồ chơi của họ vậy! Có bao nhiêu xe đắt tiền thì họ cũng ráng mua để chưng như ta thấy hãng bán xe họ trưng bày y như thế! Giầu như thế thì thử hỏi làm sao bảo họ bỏ hay bán tất cả để được Nước Trời?
Có phải Chúa nói người giầu có vào Nước Thiên Đàng còn khó hơn con lạc đà chui qua lỗ kim? Rồi các tông đồ mới hỏi Thầy làm sao có thể thế được? Chúa trả lời đối với Thiên Chúa thì tất cả đều có thể được nếu Chúa muốn. Chắc hẳn ý của Chúa muốn nói với chúng ta là dù giầu hay nghèo đều không thành vấn đề nhưng vấn đề quan trọng nhất là ta phải cho Chúa biết nếu ta thật lòng ao ước và mong muốn được Nước Trời. Muốn được thế có phải Chúa muốn ta luôn tuân giữ luật và giữ giới răn của Chúa. Mà luật của Chúa thì có phải được quy về hai điều căn bản quan trọng là Kính Yêu Thờ Phượng và Tôn Thờ một Thiên Chúa duy nhất và yêu người như mình ta vậy, hay không?
Lậy Thiên Chúa Kính Yêu Nhân Từ muôn đời của chúng con!
Xin cho chúng con đừng phải là những con người khờ dại chỉ biết đêm ngày đi tìm cho mình những của chóng qua hay hư nát này! Xin cho chúng con biết tích trữ của cải của chúng con trên Trời NƠI mà muôn đời sẽ cho chúng con hạnh phúc vĩnh cửu trường tồn bên cạnh anh chị em tốt lành của chúng con trong Tòa Nhà Sáng Láng của THIÊN CHÚA CHA dành sẵn cho các con CHA. AMEN.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy" (Mt 13, 44-46).
Tôi hiểu rồi! Nước Trời cũng giống như nhà giầu có kia được Chúa bảo anh ta về bán hết của cải, cho người nghèo, và đi theo Chúa nhưng vì anh có quá nhiều của cải nên rất khó để cho anh ta nghe lời và làm theo? Theo tôi hiểu thì Nước Trời rất khó để tới và đạt được dù người đó nghèo khổ hay giầu có. Muốn đến được Nước Trời của Chúa đòi hỏi ta phải sống như không có gì cả! Ngay cả người nghèo khổ? Vì người nghèo khổ theo tôi được biết cũng lận trong người cái gì đó gọi là quý giá nhất của họ? Tiền dành dụm được cho bao nhiêu năm tháng làm lụng vất vả hay đi ăn xin?. Rồi từ tiền dành dụm, đi mua được vài chỉ vàng làm nhẫn mà đeo, phòng khi trái nắng trở trời cần dùng đến để mua thuốc thang. Còn đối với người túng quẫn nhất tuy vật chất không có một thứ gì để lận lưng thật, nhưng có phải những người nghèo này cũng luôn có lòng ao ước để một ngày nào đó mơ được giầu có thật chăng!?
Theo tôi nghĩ như thế cũng không được, vì sự ao ước có tính chất còn rất muốn bám vào cuộc đời trần thế. Chúa muốn tất cả con cái của Chúa chỉ ao ước tìm kiếm một mình Chúa và Nước Chúa mà thôi! Nếu phải thế thì có phải Chúa ích kỷ hay không nhỉ!? Thưa rằng không vì đó là ý muốn riêng của Chúa và đó là cách của Chúa muốn tuyển chọn cho những ai đáng được Chúa cho vào Nước Trời?.
Nên Chúa mới dậy dụ ngôn như trên cho tất cả chúng ta ai cũng phải hiểu là muốn được vào Nước Trời, phải về bán hết của cải mà mua viên ngọc quý hay về bán hết của cải mà mua thửa ruộng có cất giấu kho tàng ấy! Bởi viên ngọc quý và kho tàng ấy đáng giá đến ngần vậy thì thử hỏi Nước Trời còn quý giá đến là nhường bao!. Tôi thiết nghĩ giầu hay nghèo đối với Chúa không thành vấn đề miễn là ta đừng để cho dính bén thì thôi! Chứ giầu có mà có lòng thì biết bao nhiêu người được hưởng nhờ, bởi nếu ta hiểu được rằng giầu có chẳng phải do tài năng gì của riêng mình, mà tất cả đều là hồng ân Chúa ban, thì mặc chi mà ta phải tiếc của, hoặc là mặc chi ta phải tốn công giữ gìn, mà không lo cất tiền của của ta trên Trời, nơi mà mối mọt không có thể gặm nhấm và làm cho teng sét được.
Còn người nghèo ư! Người nghèo khổ mà sống được như bà già goá được Chúa khen trong Nhà Thờ, khi mà mọi người bỏ tiền dư của họ nhưng riêng một mình bà đã dám bỏ hết số tiền bà có để cúng dâng cho Chúa. Người nghèo theo tôi biết cũng có rất là nhiều người có lòng tham, trong số đó có tôi. Bởi đã nghèo thì không có gì cả! Nhưng khi có được hay sắm được một thứ gì trong sự làm lụng cực khổ của mình, thì tất cả những gì mình sắm được có phải đối với mình là tất cả hay không? Tôi nói đây là để trưng dẫn những điều tôi nói là đúng là sự thật.
Hồi tưởng lại thuở tôi còn nhỏ, mẹ tôi cũng không được khá lắm! Mẹ tôi phải bôn ba vất vả làm việc để nuôi một đàn con thơ dại vì bố mất khi chúng tôi còn nhỏ. Mẹ và ba chị em tôi phải ở chung với gia đình của dì tôi, tức em ruột của mẹ tôi. Sau khi trang trải tất cả mọi thứ và sau một thời gian dài làm việc, bà đã dành dụm được chút ít mới đi sắm được cái quạt máy, nhưng rất ít khi được bà dùng cho dù mấy mẹ con ở trên căn gác rất nóng và rất hầm. Quạt máy được bà bọc lại cho thật kỹ để khỏi bị bụi, và xem như nó là một món trang sức cho căn gác của bà. Và quạt tay vẫn được xài hằng ngày khi trời nóng nực.
Rồi dần dà bà cũng sắm được cái tủ lạnh thật nhỏ, nhưng nó cũng giống như cái quạt máy kia là nó được bà bọc lại rất kỹ để làm của, lý do chính vì sao thì các bạn cũng biết rồi! Vì tủ lạnh thì rất tốn điện mà nhà thì chỉ có mấy mẹ con. Ăn bữa nào thì đi chợ bữa đó làm gì có thức ăn dư mà cất để trong tủ lạnh như bên Mỹ này! Rồi mẹ tôi cũng sắm thêm được một ít món đồ nho nhỏ như bộ ấm trà Tầu và bộ chén dĩa cũng là hàng của Tầu, nhưng tất cả đều được chưng vào tủ kính để ngắm nhìn. Thỉnh thoảng tôi phải bị chị tôi sai quét bụi cho chúng và tôi rất lấy làm khó chịu vì đã không được dùng chúng mà cứ phải bị quét bụi hết ngày này qua tháng nọ.
Thế có phải đó là tất cả của cải của mẹ tôi sắm được hay không? Có phải đối với mẹ tôi thì chúng có giá lắm hay không nên bà mới bọc chúng lại rất cẩn thận mà không được dùng? Và có phải nếu mẹ tôi có qua đời thì tất cả sẽ được mấy chị em tôi chia của và bán đi để mà sống qua ngày hay không? Quả thật của cải thế gian khó lòng mà chúng ta coi nhưng không được. Đã là con người thì ai cũng có lòng tham. Người giầu thì tham theo kiểu nhà giầu. Người nghèo thì tham theo kiểu người nghèo. Chỉ có khi ta có được ơn của Chúa Thánh Linh mới soi sáng cho ta cách và con đường nào để đến được Nước Trời mà thôi! Chứ đời thường ai mà đang cuộc sống trần gian ngày lại ngày mà lại mơ tưởng đến Nước Trời bao giờ. Vì chưng Nước Trời không ai có thể thấy và hình dung được ngoài Chúa ban cho hay mạc khải cho để hiểu biết.
Có phải Chúa thì ta chẳng bao giờ được thấy? Nước Trời thì ta lại chẳng từng được thấy bao giờ? Nhưng cuộc sống ngày lại ngày của chúng ta thì giá trị của một con người được đánh giá qua những vật chất vô tri vô giác mà ta có được hay không! Có phải ta đánh giá một người giầu có là khi họ có một căn nhà thật lớn thật nhiều tầng và bên trong trang sức thật lộng lẫy thật sang trọng và đồ trang sức toàn những thứ hiếm có và đắt tiền? Ngoài căn nhà họ đang ở họ còn có biết bao nhiêu đất đai và bao nhiêu căn phố cho mướn hay cho thuê? Còn xe ư! Ôi những người giầu có này xe họ sắm như là đồ chơi của họ vậy! Có bao nhiêu xe đắt tiền thì họ cũng ráng mua để chưng như ta thấy hãng bán xe họ trưng bày y như thế! Giầu như thế thì thử hỏi làm sao bảo họ bỏ hay bán tất cả để được Nước Trời?
Có phải Chúa nói người giầu có vào Nước Thiên Đàng còn khó hơn con lạc đà chui qua lỗ kim? Rồi các tông đồ mới hỏi Thầy làm sao có thể thế được? Chúa trả lời đối với Thiên Chúa thì tất cả đều có thể được nếu Chúa muốn. Chắc hẳn ý của Chúa muốn nói với chúng ta là dù giầu hay nghèo đều không thành vấn đề nhưng vấn đề quan trọng nhất là ta phải cho Chúa biết nếu ta thật lòng ao ước và mong muốn được Nước Trời. Muốn được thế có phải Chúa muốn ta luôn tuân giữ luật và giữ giới răn của Chúa. Mà luật của Chúa thì có phải được quy về hai điều căn bản quan trọng là Kính Yêu Thờ Phượng và Tôn Thờ một Thiên Chúa duy nhất và yêu người như mình ta vậy, hay không?
Lậy Thiên Chúa Kính Yêu Nhân Từ muôn đời của chúng con!
Xin cho chúng con đừng phải là những con người khờ dại chỉ biết đêm ngày đi tìm cho mình những của chóng qua hay hư nát này! Xin cho chúng con biết tích trữ của cải của chúng con trên Trời NƠI mà muôn đời sẽ cho chúng con hạnh phúc vĩnh cửu trường tồn bên cạnh anh chị em tốt lành của chúng con trong Tòa Nhà Sáng Láng của THIÊN CHÚA CHA dành sẵn cho các con CHA. AMEN.