BÚT PHÁP "XUÂN THU"

Giữa Nguyên niên, có một người tên là Trần Sinh chuyên môn đọc sách nghiên cứu “xuân thu”, cùng thân cận với một kỉ nữ ở Tống Môn.
Một hôm, hai người hẹn hò bí mật tại Tào Môn, Trần Sinh nhất thời hứng lên, bắt chước bút pháp giản thể “xuân thu” viết nhanh trên tường một án văn chương : “Xuân tháng giêng, người đẹp nước Ngô hội ở Tống, Hè tháng tư, lại nhóm hội ở đất Tào”
Có người thấy như vậy, bèn viết thêm bên dưới : “Đói mùa thu ; tuyết mùa đông, công hầu tạ thế”.
Du khách nhìn thấy thì cười to lên.
(Thanh Ba tạp chí)


Suy tư:

Khi yêu nhau thì người ta không còn thấy những đau khổ chết chóc, cho nên mới có “xuân tháng tư và hè tháng tư” trai gái hội ngộ ; khi đau khổ chết chóc thì người ta không màng đến chuyện gì nữa vì không còn hứng thú, cho nên mới có “đói mùa thu, tuyết mùa đông”...

Người Kitô hữu dù trong hoàn cảnh nào cũng luôn giữ vững niềm tin của mình vào Thiên Chúa, bởi vì sống mà không có một niềm tin, thì cuộc sống chỉ là những chuổi ngày thất vọng, nhưng trong thất vọng, những ngưỡi có niềm tin vào Chúa sẽ luôn có hi vọng.

Người Kitô hữu là người lạc quan, bởi vì trong cuộc sống họ luôn có một suy nghĩ : sống là sống cho Chúa và đau khổ hay chết chóc thì cũng là cho Chúa, cho nên họ vẫn “phớt lờ” những phê bình của người ác ý, họ vẫn quan tâm đến những công việc trong cuộc sống mà không bận bịu lo lắng vì nó có thành tựu hay không, bởi vì họ đang làm việc cho Đấng không biết phê bình và chỉ trích, nhưng chỉ biết ban ơn và khuyến khích họ đổi mới con người mỗi ngày mà thôi.