"Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng"
Khi ấy, Chúa Giêsu lên tiếng nói rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con, trừ ra Cha. Và cũng không ai biết Cha, trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho.
"Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được BÌNH AN. Vì ách của Ta thì êm ái, và gánh của Ta thì nhẹ nhàng". (Mt 11, 25-30).
Quả thật Lời của Chúa dậy ta thì cứ mặc, biết vậy, hiểu vậy, biết Chúa muốn mình được như thế, nhưng tội lỗi thay có phải vì bản tánh hung dữ của con người thì thật mà khó lòng để mà làm theo được như vậy? Ai ai trong chúng ta cũng có cái Tôi lớn lắm. Một lời nói về mình mà nghe chừng như không coi trọng, ve vuốt, và nịnh bợ, là ta liền bốp chát đáp trả lại ngay. Sự đáp trả của ta sau khi nghe từ miệng anh chị em, sẽ nghe như những tiếng sấm sét, thét gào, và rất ư là dữ tợn khó nghe. Có rất nhiều chuyện ẩu đả đã xẩy ra mà kết cuộc là có người bị đổ máu và ngồi tù? Vì sao? Thưa vì bản tánh hung hăng dữ tợn phát xuất từ trong con người của ta mà ra và chỉ vì một lời nói ăn thua đủ.
Tôi nghiệm thấy rằng muốn được dịu hiền trong lòng như Chúa mong mỏi nơi chúng ta quả là một việc làm bác ái rất khó mà thực thi, trừ khi ta được Ơn Chúa ban. Sự dịu hiền thường thì đi liền với nhường nhịn. Có phải nếu ta biết nhường nhịn anh chị em thì khi ai nói gì mích lòng ta, ta cũng nhịn không đáp trả, và vì không đáp trả thì sẽ không có xẩy ra những hậu quả không tốt đẹp.
Có phải tôi và rất nhiều người trong anh chị em chúng ta cứ sợ rằng khi bị nghe người khác nói những điều không tốt về mình, như có tính cách bêu rêu, đặt điều nói xấu, hạ nhục, và làm mất danh dự của ta mà nếu ta không có một lời đáp trả ngay cả một lời phân bua thì sẽ bị người đời gán cho cái tội là hèn nhát, là ngu dại, là có đầu óc của một con người không được bình thường. Từ nơi chính mình còn nhát đảm và yếu hèn đến thế thì làm sao mà có thể gánh vác và bảo vệ cho gia đình của mình được? Nhất lại là đường đường một đấng mày râu có tánh nhút nhát như con gái thế thì hèn lắm thường sẽ bị rất nhiều người cười chê mà nhất là phái nữ?
Có mấy ai trên đời có con nhỏ đi học mà dậy con rằng khi ai đánh đập con thì con cứ để cho họ đánh đến khi nó không buồn đánh nữa thì thôi? Mà không dậy con mình rằng nếu con muốn thắng nó thì con phải đánh nó túi bụi trước và nếu nó to lớn hơn con thì chạy về nhà méc bố mẹ, bố mẹ sẽ cho nó bài học nhớ đời?? Còn không thì vì chuyện con nít đánh lộn mà lại ảnh hưởng và thành chuyện đụng độ lớn giữa cha mẹ của hai đứa nhỏ??
Đấy là ta chỉ mới có thí dụ về những lời nói qua nói lại và sự đối đáp giữa anh chị em với nhau thôi (được gọi là đấu miệng) chứ chưa nói đến khi ta phải bị mất quyền lợi. Ôi thôi khi nói đến mất quyền lợi thì dù là một cái bánh hay một cái kẹo thì cũng gặp nhiều khó khăn. Giữa đám nhỏ với nhau thì so đo đủ thứ là sao thầy cô hay cha mẹ chia cho không đồng đều, đứa thì có, đứa thì không. Rồi giữa con nít với nhau đứa không có sẽ dành với đứa có và thì đánh lộn nhau vỡ đầu cũng chỉ vì không được cái bánh hay cái kẹo.
Còn người lớn thì sao? Thưa rằng người lớn thì càng so đo nhau từng tí một. Có cho nhau thì cũng phải dòm chừng. Chẳng phải vì thương mà cho nhau đâu! Nhưng là vì quyền lợi của mình. Người khôn thì đem tiền đi mua chuộc cho công việc của mình và được giờ làm OT. Còn người dại thì sao? Thưa rằng người dại khờ thì chỉ biết phó mặc cho Chúa chứ chẳng muốn luồn cúi và chạy chọt mà có muốn cũng chẳng có dư mà làm như thế!??
Còn khiêm nhường ư! Khiêm nhường thì lại còn khó hơn gấp trăm lần sự dịu hiền mà Chúa mong muốn nữa! Vì khiêm nhường có phải thường được đòi hỏi cả hai bản chất là vừa hiền lành và vừa có tánh thương yêu người. Yêu người thì ai nói sao cũng được. Có đôi khi vì yêu người mà ta nhịn ngay cả những cái chọc ghẹo đùa cợt thái quá mất danh dự và lòng tự trọng từ nơi anh chị em của chúng ta, nhưng vì Chúa dậy kính Chúa và yêu người, và ngay cả bài học của tuần này là hãy bắt chước Chúa là "hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được BÌNH AN". Quả thật là đúng như vậy vì tôi có thử tập và có thử làm theo Lời chỉ dẫn của Ngài và tôi có tìm được Bình An khi tôi đối xử hiền lành với anh chị em và khiêm nhường để thấy anh chị em luôn hơn mình.
Khi xưa tánh tình của tôi cũng hung hãn và cũng chẳng nhường nhịn ai cho dù một lời nói, nhưng quả thật cuộc sống thuở xưa của tôi cũng chẳng bao giờ được bình an vì cứ luôn phải so đo và so sánh với tất cả mọi người. Nếu tôi không được hoặc hơn anh chị em của mình thì tôi rất lấy làm đau khổ và khó chịu. Lâu dần cái không ưa của tôi nó trở thành như một con quái vật sống trong tôi. Qua ánh mắt của một con quái vật tôi thấy ai cũng chán ngán, tôi thấy ai cũng không ưa tôi, tôi thấy ai cũng gian dối với tôi, nhưng tôi không cần, miễn là tôi được họ tâng bốc, nịnh bợ, và đưa tôi lên rồi sau cánh cửa được đóng lại là tôi biết họ chửi tôi không ngớt lời và có thể trong lòng họ cũng vái Trời khẩn Chúa là cho tôi gặp tai nạn để không còn nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của tôi trên trần gian này nữa!??
Lậy Chúa! Lậy Thiên Chúa Nhân Từ của chúng con!
Thế có phải vì Chúa hiểu thấu được tấm lòng gian ác của nhân loại chúng con nên những bài học Chúa dậy nếu đem ra thực hành sẽ được Chúa ban cho BÌNH AN, chẳng những cho riêng tâm hồn của chúng con mà BÌNH AN của Chúa cũng được chuyền đến cho tất cả mọi người anh chị em chúng con gặp gỡ mỗi ngày trong cuộc sống ngày lại ngày này!?? Ước gì Lời của Chúa luôn thấm nhuần trong tâm hồn và trái tim chai đá của chúng con, để thế giới sớm có hòa bình và nhân loại chúng con sớm tìm được Thiên Đàng ngay trên trần gian này. Amen.
Khi ấy, Chúa Giêsu lên tiếng nói rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con, trừ ra Cha. Và cũng không ai biết Cha, trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho.
"Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được BÌNH AN. Vì ách của Ta thì êm ái, và gánh của Ta thì nhẹ nhàng". (Mt 11, 25-30).
Quả thật Lời của Chúa dậy ta thì cứ mặc, biết vậy, hiểu vậy, biết Chúa muốn mình được như thế, nhưng tội lỗi thay có phải vì bản tánh hung dữ của con người thì thật mà khó lòng để mà làm theo được như vậy? Ai ai trong chúng ta cũng có cái Tôi lớn lắm. Một lời nói về mình mà nghe chừng như không coi trọng, ve vuốt, và nịnh bợ, là ta liền bốp chát đáp trả lại ngay. Sự đáp trả của ta sau khi nghe từ miệng anh chị em, sẽ nghe như những tiếng sấm sét, thét gào, và rất ư là dữ tợn khó nghe. Có rất nhiều chuyện ẩu đả đã xẩy ra mà kết cuộc là có người bị đổ máu và ngồi tù? Vì sao? Thưa vì bản tánh hung hăng dữ tợn phát xuất từ trong con người của ta mà ra và chỉ vì một lời nói ăn thua đủ.
Tôi nghiệm thấy rằng muốn được dịu hiền trong lòng như Chúa mong mỏi nơi chúng ta quả là một việc làm bác ái rất khó mà thực thi, trừ khi ta được Ơn Chúa ban. Sự dịu hiền thường thì đi liền với nhường nhịn. Có phải nếu ta biết nhường nhịn anh chị em thì khi ai nói gì mích lòng ta, ta cũng nhịn không đáp trả, và vì không đáp trả thì sẽ không có xẩy ra những hậu quả không tốt đẹp.
Có phải tôi và rất nhiều người trong anh chị em chúng ta cứ sợ rằng khi bị nghe người khác nói những điều không tốt về mình, như có tính cách bêu rêu, đặt điều nói xấu, hạ nhục, và làm mất danh dự của ta mà nếu ta không có một lời đáp trả ngay cả một lời phân bua thì sẽ bị người đời gán cho cái tội là hèn nhát, là ngu dại, là có đầu óc của một con người không được bình thường. Từ nơi chính mình còn nhát đảm và yếu hèn đến thế thì làm sao mà có thể gánh vác và bảo vệ cho gia đình của mình được? Nhất lại là đường đường một đấng mày râu có tánh nhút nhát như con gái thế thì hèn lắm thường sẽ bị rất nhiều người cười chê mà nhất là phái nữ?
Có mấy ai trên đời có con nhỏ đi học mà dậy con rằng khi ai đánh đập con thì con cứ để cho họ đánh đến khi nó không buồn đánh nữa thì thôi? Mà không dậy con mình rằng nếu con muốn thắng nó thì con phải đánh nó túi bụi trước và nếu nó to lớn hơn con thì chạy về nhà méc bố mẹ, bố mẹ sẽ cho nó bài học nhớ đời?? Còn không thì vì chuyện con nít đánh lộn mà lại ảnh hưởng và thành chuyện đụng độ lớn giữa cha mẹ của hai đứa nhỏ??
Đấy là ta chỉ mới có thí dụ về những lời nói qua nói lại và sự đối đáp giữa anh chị em với nhau thôi (được gọi là đấu miệng) chứ chưa nói đến khi ta phải bị mất quyền lợi. Ôi thôi khi nói đến mất quyền lợi thì dù là một cái bánh hay một cái kẹo thì cũng gặp nhiều khó khăn. Giữa đám nhỏ với nhau thì so đo đủ thứ là sao thầy cô hay cha mẹ chia cho không đồng đều, đứa thì có, đứa thì không. Rồi giữa con nít với nhau đứa không có sẽ dành với đứa có và thì đánh lộn nhau vỡ đầu cũng chỉ vì không được cái bánh hay cái kẹo.
Còn người lớn thì sao? Thưa rằng người lớn thì càng so đo nhau từng tí một. Có cho nhau thì cũng phải dòm chừng. Chẳng phải vì thương mà cho nhau đâu! Nhưng là vì quyền lợi của mình. Người khôn thì đem tiền đi mua chuộc cho công việc của mình và được giờ làm OT. Còn người dại thì sao? Thưa rằng người dại khờ thì chỉ biết phó mặc cho Chúa chứ chẳng muốn luồn cúi và chạy chọt mà có muốn cũng chẳng có dư mà làm như thế!??
Còn khiêm nhường ư! Khiêm nhường thì lại còn khó hơn gấp trăm lần sự dịu hiền mà Chúa mong muốn nữa! Vì khiêm nhường có phải thường được đòi hỏi cả hai bản chất là vừa hiền lành và vừa có tánh thương yêu người. Yêu người thì ai nói sao cũng được. Có đôi khi vì yêu người mà ta nhịn ngay cả những cái chọc ghẹo đùa cợt thái quá mất danh dự và lòng tự trọng từ nơi anh chị em của chúng ta, nhưng vì Chúa dậy kính Chúa và yêu người, và ngay cả bài học của tuần này là hãy bắt chước Chúa là "hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được BÌNH AN". Quả thật là đúng như vậy vì tôi có thử tập và có thử làm theo Lời chỉ dẫn của Ngài và tôi có tìm được Bình An khi tôi đối xử hiền lành với anh chị em và khiêm nhường để thấy anh chị em luôn hơn mình.
Khi xưa tánh tình của tôi cũng hung hãn và cũng chẳng nhường nhịn ai cho dù một lời nói, nhưng quả thật cuộc sống thuở xưa của tôi cũng chẳng bao giờ được bình an vì cứ luôn phải so đo và so sánh với tất cả mọi người. Nếu tôi không được hoặc hơn anh chị em của mình thì tôi rất lấy làm đau khổ và khó chịu. Lâu dần cái không ưa của tôi nó trở thành như một con quái vật sống trong tôi. Qua ánh mắt của một con quái vật tôi thấy ai cũng chán ngán, tôi thấy ai cũng không ưa tôi, tôi thấy ai cũng gian dối với tôi, nhưng tôi không cần, miễn là tôi được họ tâng bốc, nịnh bợ, và đưa tôi lên rồi sau cánh cửa được đóng lại là tôi biết họ chửi tôi không ngớt lời và có thể trong lòng họ cũng vái Trời khẩn Chúa là cho tôi gặp tai nạn để không còn nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của tôi trên trần gian này nữa!??
Lậy Chúa! Lậy Thiên Chúa Nhân Từ của chúng con!
Thế có phải vì Chúa hiểu thấu được tấm lòng gian ác của nhân loại chúng con nên những bài học Chúa dậy nếu đem ra thực hành sẽ được Chúa ban cho BÌNH AN, chẳng những cho riêng tâm hồn của chúng con mà BÌNH AN của Chúa cũng được chuyền đến cho tất cả mọi người anh chị em chúng con gặp gỡ mỗi ngày trong cuộc sống ngày lại ngày này!?? Ước gì Lời của Chúa luôn thấm nhuần trong tâm hồn và trái tim chai đá của chúng con, để thế giới sớm có hòa bình và nhân loại chúng con sớm tìm được Thiên Đàng ngay trên trần gian này. Amen.