Ai Là Anh Chị Em Của Ta?
Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: "Hãy theo Ta". Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra là khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: "Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như thế?" Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: "Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: 'Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải là hy lễ'. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi" Mt 9, 9-13.
Ở thời đại nào đi chăng nữa, có phải những con người có máu mặt, có tiếng tăm, có danh vọng, và có chức phận ở đời, thường thì không bao giờ muốn giao du hoặc tiếp xúc với những con người nghèo khổ, tật nguyền, thấp kém, ngu dốt, tội lỗi, và nhất là thành phần sống về nghề đi thu thuế của thiên hạ. Dân thu thuế ở bất cứ thời đại nào quốc gia nào cũng bị dân chúng ghét cay ghét đắng, bởi họ chỉ sống trên đồng tiền gom góp của thiên hạ bằng mồ hôi nước mắt mà không phải tra tay làm lụng vất vả một giây phút nào. Trong khi Chúa Giêsu được tiếng là con người nhân từ, công chính, thông giỏi diễn giải Kinh Thánh, và có tài chữa bệnh, được rất nhiều người nể trọng thế mà dám ngồi ăn uống chung với phường thu thuế tội lỗi.
Quả thật lối sống của Chúa thời xưa và cả thời nay không ai có thể hiểu được tại sao Chúa lại ngồi đồng bàn với dân thu thuế như vậy!? Bởi dân thu thuế này thì ai cũng ghét cả! Người giầu có thì ghét theo người giầu có, còn người nghèo khổ thì ghét theo người nghèo khổ. Sự có mặt của Chúa cùng ăn chung bàn với họ thì thật Chúa Giêsu đã làm cho nhiều người đi theo Chúa cũng cảm thấy khó chịu tuy không dám tỏ ra ngoài mặt. Người dân không cảm thấy khó chịu sao được khi dân thu thuế là kẻ thù hàng đầu của hầu hết tất cả mọi người và của mọi tầng lớp trong xã hội? Chúa lại làm cái cớ cho dân Biệt Phái có dịp tạo sự chia rẽ và tạo thêm sự nghi ngờ cho những người đang muốn tìm hiểu và đi theo Chúa?
Lậy Thiên Chúa Vô Cùng Nhân Hậu!
Thưa Lậy Chúa! Thế thì anh chị em của chúng con họ là ai? Có phải họ là những khuôn mặt mà con gặp hằng ngày? Những khuôn mặt dễ thương và những khuôn mặt thương không dễ? Để chứng minh điều mà Chúa mong mỏi thật đúng là điều không phải dễ làm là yêu người như mình ta vậy. Làm sao có thể nhận họ là anh chị em và thương yêu được, khi họ luôn sống tham lam, ích kỷ, tranh dành, chèn ép, lợi dụng, vắt chanh bỏ vỏ, và dành phần lợi hay thu góp về lẫm cho họ?
Tình yêu thương của Chúa thật bao la và độ lượng quá! Quả thật chúng con chả sao mà bắt chước và theo Chúa được? Theo thói đời thường của chúng con thì hay theo phe phái và bè đảng, nếu như chúng con muốn có được một cuộc sống an phận ngày lại ngày này? Như vậy có nghĩa là. ... nếu chúng con muốn có một cuộc sống bình an không ai đụng chạm gì đến mình và công việc của mình cũng không sợ ai tranh dành hay lấy mất thì phải theo phe theo nhóm mà nhất là phải biết tìm đến với phe mạnh.
Theo tôi được nghe và được biết thì tình trạng này được thấy xảy ra rất nhiều trong các hãng xưởng. Rất thường tình đến độ đau lòng và xót xa cho cái bao tử. Thường tình đến độ mà có một vài người cấp trên có những lời thông báo rất ư là trắng trợn như ngăm đe và hăm dọa với cấp dưới nếu không cung cấp đầy đủ với sự đòi hỏi ( thường thì quà cáp $ mấy ngày lễ trong năm hay sinh nhật của xếp ) thì trong tương lai đương sự có thể bị gặp rất nhiều khó khăn như: giao thêm việc cho làm nhiều hơn, làm những việc thấp kém dơ dáy không ai chịu làm, bị đì nhiều và thường là những lời nhiếc mắng thậm tệ và nhục nhã, không cho làm thêm giờ, và có cơ nguy sẽ bị cho nghỉ việc trong danh sách tiên phong nếu trong tương lai hãng xưởng có làm ăn thất bại, v.v....
Đằng này Chúa lại khác người đến độ không muốn được làm người có chức phận, có quyền hành, có danh vọng, và có nhà cao cửa rộng mà lại chỉ thích được sống quanh quẩn với những người nghèo đói, bệnh tật, và phường tội lỗi.
Lậy Chúa! Thông thường ở đời có phải hễ những ai dễ thương biết điều đối với mình thì mình sẽ đối xử lại đàng hoàng tử tế lịch sự? Còn những ai mà đối xử hàm hồ, lố bịch, và không ra gì với mình thì mình sẽ đối xử lại với họ ra sao? Có phải mắt đền mắt, răng đền răng? Hoặc sẽ chơi nhau, hại nhau đến thân bại danh liệt, mới thấy hả hê và tự ái mới được xoa dịu? Nếu thế thì lấy hoặc mang danh nghĩa là một Kitô hữu mà làm gì khi tâm địa có khác chi những nguời sống chủ nghĩa vô thần đâu! Nhất là nói hành nói xấu người vắng mặt thật là một điều tối kỵ. Miệng lưỡi dân gian là đầu mối của muôn vàn tội lỗi. Đặt điều nói xấu, có nói không, không nói có? Trở thành một con người hèn hạ, thiếu sự hiểu biết, và thiếu lòng bác ái. Trong khi người mà mình đi nói xấu và kết án lại chẳng hề ghét hoặc có ý gì để làm hại mình?
Một người đi nói xấu người khác thường sẽ bị thiên hạ chê cười vì ai cũng biết nhận định đâu là lời nói đúng và đâu là lời nói vu khống và thêm bớt. Nên tốt nhất không nên nói xấu người vắng mặt. Làm một con người cho là mình thông minh sáng suốt phải tự biết đặt câu hỏi. Ai là thù, ai là bạn? Ai tín cẩn được, ai không? Hoặc hãy để thời giờ mà xem xét lại mình và việc mình làm thử xem? Có phải nguyên do chính là tại mình hay không? Đừng ráng biện hộ hay cố tình che đậy cho việc mình làm mà đổ thừa cho người khác.
Con người biết điều là biết sống thương yêu, biết kính sợ Chúa, luôn phải biết xét mình trước rồi hãy xét người. Thật ra luật chung lịch sự ở đời là không nên đánh giá hay xét người, bởi đó là việc của Chúa, chớ có nên dành. Đã là con người thì luôn luôn ai cũng có khuynh hướng yếu hèn, nhát đảm, và luôn phạm tội. Thời Chúa Giêsu, có chuyện một người đàn bà tội lỗi nhưng chẳng ai dám cầm đá mà ném bà ta cả! Tại sao? Bởi vì do câu Chúa hỏi: "Ai trong các ngươi không phạm tội, hãy ném đá chị ta trước đi?" Thế tôi và bạn là hạng người nào? Dám ném đá người ư? Hoặc câu Chúa Giêsu nói với những người biệt phái và pharisêu đã lên án tại sao Chúa lại đồng bàn và ngồi ăn chung với những người thu thuế và tội lỗi, rằng: "Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu!". Thế tôi và bạn là những người biệt phái hay pharisêu ư? Dám lên án Chúa ư?
Lậy Chúa Giêsu muôn đời dấu ái! Xin cho chúng con học được đức tánh tốt của Chúa là không bao giờ xét đoán, kết án, hay kết tội anh chị em của chúng con mà hãy tự kiểm điểm chính mình. Nhân vô thập toàn phải không thưa Chúa? Xin cho chúng con mỗi ngày một nên giống Chúa là có trái tim yêu thương để biết nhìn tất cả anh chị em qua lăng kính yêu thương của Chúa để mai sau chúng con còn biết trả lời với Chúa ở ngày sau hết.
Lậy Chúa điều Chúa dậy chúng con để hướng lên và tìm về Quê Trời thật đơn giản là hãy yêu tất cả như yêu chính mình? Quả là khó khăn và còn xa tít mù khơi lắm! Nếu như tâm địa của chúng con còn hận thù, ghét ghen, và tìm cách trả thù? Bao lâu chúng con còn hỏi câu hỏi, Ai là Anh Chị Em Của Ta? Thì đường về Quê Trời chỉ còn là một giấc mơ mà thôi!
Lậy Chúa! ước gì toàn thể nhân loại anh chị em chúng con biết thương yêu, giúp đỡ, và tha thứ cho nhau. Người giầu thì giúp đỡ người nghèo, người nghèo thì đùm bọc kẻ tả tơi. Để tâm hồn chúng con luôn được bình an. Luôn tín thác và phó dâng cuộc đời cùng xác hồn chúng con trong tay Chúa. Ngày đêm chỉ biết Thờ Phượng, Chúc Tụng, Tôn Vinh, và Ca Khen một Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng muôn đời Vinh Hiển. Amen.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: "Hãy theo Ta". Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra là khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: "Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như thế?" Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: "Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: 'Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải là hy lễ'. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi" Mt 9, 9-13.
Ở thời đại nào đi chăng nữa, có phải những con người có máu mặt, có tiếng tăm, có danh vọng, và có chức phận ở đời, thường thì không bao giờ muốn giao du hoặc tiếp xúc với những con người nghèo khổ, tật nguyền, thấp kém, ngu dốt, tội lỗi, và nhất là thành phần sống về nghề đi thu thuế của thiên hạ. Dân thu thuế ở bất cứ thời đại nào quốc gia nào cũng bị dân chúng ghét cay ghét đắng, bởi họ chỉ sống trên đồng tiền gom góp của thiên hạ bằng mồ hôi nước mắt mà không phải tra tay làm lụng vất vả một giây phút nào. Trong khi Chúa Giêsu được tiếng là con người nhân từ, công chính, thông giỏi diễn giải Kinh Thánh, và có tài chữa bệnh, được rất nhiều người nể trọng thế mà dám ngồi ăn uống chung với phường thu thuế tội lỗi.
Quả thật lối sống của Chúa thời xưa và cả thời nay không ai có thể hiểu được tại sao Chúa lại ngồi đồng bàn với dân thu thuế như vậy!? Bởi dân thu thuế này thì ai cũng ghét cả! Người giầu có thì ghét theo người giầu có, còn người nghèo khổ thì ghét theo người nghèo khổ. Sự có mặt của Chúa cùng ăn chung bàn với họ thì thật Chúa Giêsu đã làm cho nhiều người đi theo Chúa cũng cảm thấy khó chịu tuy không dám tỏ ra ngoài mặt. Người dân không cảm thấy khó chịu sao được khi dân thu thuế là kẻ thù hàng đầu của hầu hết tất cả mọi người và của mọi tầng lớp trong xã hội? Chúa lại làm cái cớ cho dân Biệt Phái có dịp tạo sự chia rẽ và tạo thêm sự nghi ngờ cho những người đang muốn tìm hiểu và đi theo Chúa?
Lậy Thiên Chúa Vô Cùng Nhân Hậu!
Thưa Lậy Chúa! Thế thì anh chị em của chúng con họ là ai? Có phải họ là những khuôn mặt mà con gặp hằng ngày? Những khuôn mặt dễ thương và những khuôn mặt thương không dễ? Để chứng minh điều mà Chúa mong mỏi thật đúng là điều không phải dễ làm là yêu người như mình ta vậy. Làm sao có thể nhận họ là anh chị em và thương yêu được, khi họ luôn sống tham lam, ích kỷ, tranh dành, chèn ép, lợi dụng, vắt chanh bỏ vỏ, và dành phần lợi hay thu góp về lẫm cho họ?
Tình yêu thương của Chúa thật bao la và độ lượng quá! Quả thật chúng con chả sao mà bắt chước và theo Chúa được? Theo thói đời thường của chúng con thì hay theo phe phái và bè đảng, nếu như chúng con muốn có được một cuộc sống an phận ngày lại ngày này? Như vậy có nghĩa là. ... nếu chúng con muốn có một cuộc sống bình an không ai đụng chạm gì đến mình và công việc của mình cũng không sợ ai tranh dành hay lấy mất thì phải theo phe theo nhóm mà nhất là phải biết tìm đến với phe mạnh.
Theo tôi được nghe và được biết thì tình trạng này được thấy xảy ra rất nhiều trong các hãng xưởng. Rất thường tình đến độ đau lòng và xót xa cho cái bao tử. Thường tình đến độ mà có một vài người cấp trên có những lời thông báo rất ư là trắng trợn như ngăm đe và hăm dọa với cấp dưới nếu không cung cấp đầy đủ với sự đòi hỏi ( thường thì quà cáp $ mấy ngày lễ trong năm hay sinh nhật của xếp ) thì trong tương lai đương sự có thể bị gặp rất nhiều khó khăn như: giao thêm việc cho làm nhiều hơn, làm những việc thấp kém dơ dáy không ai chịu làm, bị đì nhiều và thường là những lời nhiếc mắng thậm tệ và nhục nhã, không cho làm thêm giờ, và có cơ nguy sẽ bị cho nghỉ việc trong danh sách tiên phong nếu trong tương lai hãng xưởng có làm ăn thất bại, v.v....
Đằng này Chúa lại khác người đến độ không muốn được làm người có chức phận, có quyền hành, có danh vọng, và có nhà cao cửa rộng mà lại chỉ thích được sống quanh quẩn với những người nghèo đói, bệnh tật, và phường tội lỗi.
Lậy Chúa! Thông thường ở đời có phải hễ những ai dễ thương biết điều đối với mình thì mình sẽ đối xử lại đàng hoàng tử tế lịch sự? Còn những ai mà đối xử hàm hồ, lố bịch, và không ra gì với mình thì mình sẽ đối xử lại với họ ra sao? Có phải mắt đền mắt, răng đền răng? Hoặc sẽ chơi nhau, hại nhau đến thân bại danh liệt, mới thấy hả hê và tự ái mới được xoa dịu? Nếu thế thì lấy hoặc mang danh nghĩa là một Kitô hữu mà làm gì khi tâm địa có khác chi những nguời sống chủ nghĩa vô thần đâu! Nhất là nói hành nói xấu người vắng mặt thật là một điều tối kỵ. Miệng lưỡi dân gian là đầu mối của muôn vàn tội lỗi. Đặt điều nói xấu, có nói không, không nói có? Trở thành một con người hèn hạ, thiếu sự hiểu biết, và thiếu lòng bác ái. Trong khi người mà mình đi nói xấu và kết án lại chẳng hề ghét hoặc có ý gì để làm hại mình?
Một người đi nói xấu người khác thường sẽ bị thiên hạ chê cười vì ai cũng biết nhận định đâu là lời nói đúng và đâu là lời nói vu khống và thêm bớt. Nên tốt nhất không nên nói xấu người vắng mặt. Làm một con người cho là mình thông minh sáng suốt phải tự biết đặt câu hỏi. Ai là thù, ai là bạn? Ai tín cẩn được, ai không? Hoặc hãy để thời giờ mà xem xét lại mình và việc mình làm thử xem? Có phải nguyên do chính là tại mình hay không? Đừng ráng biện hộ hay cố tình che đậy cho việc mình làm mà đổ thừa cho người khác.
Con người biết điều là biết sống thương yêu, biết kính sợ Chúa, luôn phải biết xét mình trước rồi hãy xét người. Thật ra luật chung lịch sự ở đời là không nên đánh giá hay xét người, bởi đó là việc của Chúa, chớ có nên dành. Đã là con người thì luôn luôn ai cũng có khuynh hướng yếu hèn, nhát đảm, và luôn phạm tội. Thời Chúa Giêsu, có chuyện một người đàn bà tội lỗi nhưng chẳng ai dám cầm đá mà ném bà ta cả! Tại sao? Bởi vì do câu Chúa hỏi: "Ai trong các ngươi không phạm tội, hãy ném đá chị ta trước đi?" Thế tôi và bạn là hạng người nào? Dám ném đá người ư? Hoặc câu Chúa Giêsu nói với những người biệt phái và pharisêu đã lên án tại sao Chúa lại đồng bàn và ngồi ăn chung với những người thu thuế và tội lỗi, rằng: "Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu!". Thế tôi và bạn là những người biệt phái hay pharisêu ư? Dám lên án Chúa ư?
Lậy Chúa Giêsu muôn đời dấu ái! Xin cho chúng con học được đức tánh tốt của Chúa là không bao giờ xét đoán, kết án, hay kết tội anh chị em của chúng con mà hãy tự kiểm điểm chính mình. Nhân vô thập toàn phải không thưa Chúa? Xin cho chúng con mỗi ngày một nên giống Chúa là có trái tim yêu thương để biết nhìn tất cả anh chị em qua lăng kính yêu thương của Chúa để mai sau chúng con còn biết trả lời với Chúa ở ngày sau hết.
Lậy Chúa điều Chúa dậy chúng con để hướng lên và tìm về Quê Trời thật đơn giản là hãy yêu tất cả như yêu chính mình? Quả là khó khăn và còn xa tít mù khơi lắm! Nếu như tâm địa của chúng con còn hận thù, ghét ghen, và tìm cách trả thù? Bao lâu chúng con còn hỏi câu hỏi, Ai là Anh Chị Em Của Ta? Thì đường về Quê Trời chỉ còn là một giấc mơ mà thôi!
Lậy Chúa! ước gì toàn thể nhân loại anh chị em chúng con biết thương yêu, giúp đỡ, và tha thứ cho nhau. Người giầu thì giúp đỡ người nghèo, người nghèo thì đùm bọc kẻ tả tơi. Để tâm hồn chúng con luôn được bình an. Luôn tín thác và phó dâng cuộc đời cùng xác hồn chúng con trong tay Chúa. Ngày đêm chỉ biết Thờ Phượng, Chúc Tụng, Tôn Vinh, và Ca Khen một Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng muôn đời Vinh Hiển. Amen.