Giải Thích Tin Mừng về Mình Chúa Kitô
ROME (Zenit.org).- Cha Raniero Cantalamessa Dòng Capuchin, là vị giảng Phủ Giáo Hoàng, đã giải thích những bài đọc Thánh Lễ Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô 25/5. Trong bài đọc thứ hai Thánh Phaolô trình bày Thánh Thể như là một mầu nhiệm hiệp thông: “Thưa anh chị em, khi ta nâng chén chúc tụng mà cảm tạ Thiên Chúa, há chẳng phải là dự phần vào máu Đức Kitô sao? Và khi ta cùng bẻ Bánh, đó chẳng phải là dự phần vào Thân Thể Người sao?
Sự hiệp thông có nghĩa là sự trao đổi, chia sẻ. Bây giờ, đây là luật căn bản của sự chia sẻ: cái gì của tôi là của bạn và điều gì của bạn là của tôi. Chúng ta hãy áp dụng luật này cho sự hiệp thông Thánh Thể. Làm vậy chúng ta sẽ thấy sự cao cả của sự hiệp thông đó.
Tôi có gì thật sự là “của tôi”? Sự khốn khổ, sự tội: Duy sự này thuộc về tôi mà thôi. Chúa Giêsu có gì là “của Người” nếu không phải sự thánh thiện, sự trọn lành gòm tất cả các nhân đức? Như vậy, sự hiệp thông trên thực tế là tôi cho Chúa Giêsu tội lỗi và sự nghèo nàn của tôi, và Người ban cho tôi sự thánh thiện. Trong việc này, “admirabile commercium,” hay là “sự trao đổi diệu kỳ,” như phụng vụ định nghĩa, được thực hiện.
Chúng ta biết có những loại hiệp thông khác biệt. Một kiểu hiệp thông rất thân mật là giữa chúng ta và thức ăn chúng ta ăn—nó trở nên thịt của thịt tôi và xương của xương tôi. Tôi đã nghe những bà mẹ nói với con mình khi các bà ôm chặt và hôn con: “Mẹ thương con đến nổi có thể nuốt lấy con!”
Điều thật là thức ăn không phải là một con người sống động và có trí khôn hầu chúng ta có thể chia sẻ những tư tưởng và tình yêu, nhưng ta giả sử có lúc thức ăn là sống động và có trí khôn: Chúng ta không có sự hiệp thông hoàn toàn trong trường hợp này sao? Nhưng điều này chính xác xảy ra trong sự hiệp thông Thánh Thể. Chúa Giêsu nói trong Tin Mừng: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. […] Thịt Tôi thật là của ăn. […] Ai ăn thịt Tôi sẽ được sống đời đời.” Ở dây thức ăn không đơn thuần là một sự vật, nhưng một con người sống động. Đây là sự hiệp thông thân mật nhất, thật là mầu nhiệm nhất.
Hãy xem điều gì xảy ra trong thế giới thiên nhiên đối với thức ăn. Nguyên lý sống còn mạnh hơn hấp thụ nguyên lý yếu hơn. Thực vật hấp thụ khoáng vật; động vật hấp thụ thực vật. Cả trong tương quan giữa Chúa Kitô và con người luật này vẫn hành động. Chính Chúa Kitô hấp thụ chúng ta vào Người; chúng ta được biến đổi thành Người. Một nhà vật chất vô thần danh tiếng nói: “Con người là điều gì họ ăn,” Dầu không biết đó là gì, họ đã cho một định nghĩa hoàn hảo về Thánh Thể. Nhờ Thánh Thể, con người thật sự trở nên điều họ ăn: mình Chúa Kitô.
Chúng ta hãy đọc phần còn lại của bản văn Thánh Phaolô: “Bởi vì chí có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể.” Rõ ràng là trong trường hợp thứ hai này tiếng “thân thể” không còn chỉ về thân thể của Chúa Kitô sinh bởi Đức Maria nhưng qui chiếu về “tất cả chúng ta,” tiếng ấy qui chiếu về thân thể lớn hơn của Chua Kitô là Giáo Hội. Điều này có nghĩa là sự hiệp thông Thánh Thể luôn luôn là sự hiệp thông giữa chúng ta. Ăn một tấm bánh chúng ta trở nên một thân thể.
Cái gì phát xuất từ đó? Chúng ta không thể hiệp thông với Chúa Kitô nếu chúng ta chia rẻ nhau, nếu chúng ta ghét nhau, nếu chúng ta không sẵn sàng hoà giải. Nếu anh đã làm mất lòng người anh em mình, Thánh Augustinô nói, nếu anh đã phạm một sự bất công với anh em mình, và đi và rước lễ dường như không gì xảy ra, có lẽ đầy lòng sốt sắng trước mặt Chúa Kitô, bấy giờ anh giống như một người thấy một người ban đến với mình mà lâu nay mình không gặp. Người ấy chạy tới đón người bạn, choàng cánh tay qua cổ bạn và hôn bạn. Nhưng khi làm vậy anh không thấy mình đá người bạn với những mũi dùi.
Anh em chúng ta, cách riêng những người nghèo và những kẻ bị bỏ rơi, là thành phần của Chúa Kitô, họ là những bàn chân của Người còn trên mặt đất. Lúc trao cho chúng ta mình Thánh linh mục nói, “Mình thánh Chúa kitô. “ Chúng ta thưa, “Amen!”
Bây giờ chúng ta biết chúng ta nói “Amen,” “Vâng” với ai. Không những là với Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, mà còn với người anh em chúng ta.
Trong ngày lễ Mình Chúa Kitô tôi không thể giấu một sự buồn sầu. Có những hình thức đau thần kinh ngăn cản người ta có khả năng nhận biết những người gần gũi với mình. Họ tiếp tục kêu hàng giờ: “Con trai tôi đâu? Vợ tôi đâu? Tại sao họ không tới?” Và ước chi người con trai và người vợ có ở đó nắm tay họ và nói: “Em đây. Anh không thấy em sao? Em ở với anh đây mà!”
Điều này cũng xảy ra với Thiên Chúa. Những người đồng thời với chúng ta tìm kiếm Chúa trong vũ trụ hay là trong nguyên tử; họ tranh luận về việc có một Thiên Chúa tạo dựng thế giới hay không. Họ tiếp tục hỏi: “Thiên Chúa ở đâu?” Họ không công nhận Người ở với chúng ta và trên thưc tế Người trở nên thức ăn và thức uống phối hợp với chúng ta còn thân mật hơn.
Buồn thay, Gioan Tẩy Giả đã lập lại: “Có một Đấng ở giữa anh em mà anh em không biết.” Ngày Lễ Mình Thánh Chúa Kitô được lập ra chính xác để giúp những Kitô hữu ý thức về sự hiện diện của Chúa Kitô giữa chúng ta, để giữ sống động điều Đức Gioan Phaolo II gọi là “ Kỳ quan Thánh Thể.”
ROME (Zenit.org).- Cha Raniero Cantalamessa Dòng Capuchin, là vị giảng Phủ Giáo Hoàng, đã giải thích những bài đọc Thánh Lễ Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô 25/5. Trong bài đọc thứ hai Thánh Phaolô trình bày Thánh Thể như là một mầu nhiệm hiệp thông: “Thưa anh chị em, khi ta nâng chén chúc tụng mà cảm tạ Thiên Chúa, há chẳng phải là dự phần vào máu Đức Kitô sao? Và khi ta cùng bẻ Bánh, đó chẳng phải là dự phần vào Thân Thể Người sao?
Sự hiệp thông có nghĩa là sự trao đổi, chia sẻ. Bây giờ, đây là luật căn bản của sự chia sẻ: cái gì của tôi là của bạn và điều gì của bạn là của tôi. Chúng ta hãy áp dụng luật này cho sự hiệp thông Thánh Thể. Làm vậy chúng ta sẽ thấy sự cao cả của sự hiệp thông đó.
Tôi có gì thật sự là “của tôi”? Sự khốn khổ, sự tội: Duy sự này thuộc về tôi mà thôi. Chúa Giêsu có gì là “của Người” nếu không phải sự thánh thiện, sự trọn lành gòm tất cả các nhân đức? Như vậy, sự hiệp thông trên thực tế là tôi cho Chúa Giêsu tội lỗi và sự nghèo nàn của tôi, và Người ban cho tôi sự thánh thiện. Trong việc này, “admirabile commercium,” hay là “sự trao đổi diệu kỳ,” như phụng vụ định nghĩa, được thực hiện.Chúng ta biết có những loại hiệp thông khác biệt. Một kiểu hiệp thông rất thân mật là giữa chúng ta và thức ăn chúng ta ăn—nó trở nên thịt của thịt tôi và xương của xương tôi. Tôi đã nghe những bà mẹ nói với con mình khi các bà ôm chặt và hôn con: “Mẹ thương con đến nổi có thể nuốt lấy con!”
Điều thật là thức ăn không phải là một con người sống động và có trí khôn hầu chúng ta có thể chia sẻ những tư tưởng và tình yêu, nhưng ta giả sử có lúc thức ăn là sống động và có trí khôn: Chúng ta không có sự hiệp thông hoàn toàn trong trường hợp này sao? Nhưng điều này chính xác xảy ra trong sự hiệp thông Thánh Thể. Chúa Giêsu nói trong Tin Mừng: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. […] Thịt Tôi thật là của ăn. […] Ai ăn thịt Tôi sẽ được sống đời đời.” Ở dây thức ăn không đơn thuần là một sự vật, nhưng một con người sống động. Đây là sự hiệp thông thân mật nhất, thật là mầu nhiệm nhất.
Hãy xem điều gì xảy ra trong thế giới thiên nhiên đối với thức ăn. Nguyên lý sống còn mạnh hơn hấp thụ nguyên lý yếu hơn. Thực vật hấp thụ khoáng vật; động vật hấp thụ thực vật. Cả trong tương quan giữa Chúa Kitô và con người luật này vẫn hành động. Chính Chúa Kitô hấp thụ chúng ta vào Người; chúng ta được biến đổi thành Người. Một nhà vật chất vô thần danh tiếng nói: “Con người là điều gì họ ăn,” Dầu không biết đó là gì, họ đã cho một định nghĩa hoàn hảo về Thánh Thể. Nhờ Thánh Thể, con người thật sự trở nên điều họ ăn: mình Chúa Kitô.
Chúng ta hãy đọc phần còn lại của bản văn Thánh Phaolô: “Bởi vì chí có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể.” Rõ ràng là trong trường hợp thứ hai này tiếng “thân thể” không còn chỉ về thân thể của Chúa Kitô sinh bởi Đức Maria nhưng qui chiếu về “tất cả chúng ta,” tiếng ấy qui chiếu về thân thể lớn hơn của Chua Kitô là Giáo Hội. Điều này có nghĩa là sự hiệp thông Thánh Thể luôn luôn là sự hiệp thông giữa chúng ta. Ăn một tấm bánh chúng ta trở nên một thân thể.
Cái gì phát xuất từ đó? Chúng ta không thể hiệp thông với Chúa Kitô nếu chúng ta chia rẻ nhau, nếu chúng ta ghét nhau, nếu chúng ta không sẵn sàng hoà giải. Nếu anh đã làm mất lòng người anh em mình, Thánh Augustinô nói, nếu anh đã phạm một sự bất công với anh em mình, và đi và rước lễ dường như không gì xảy ra, có lẽ đầy lòng sốt sắng trước mặt Chúa Kitô, bấy giờ anh giống như một người thấy một người ban đến với mình mà lâu nay mình không gặp. Người ấy chạy tới đón người bạn, choàng cánh tay qua cổ bạn và hôn bạn. Nhưng khi làm vậy anh không thấy mình đá người bạn với những mũi dùi.
Anh em chúng ta, cách riêng những người nghèo và những kẻ bị bỏ rơi, là thành phần của Chúa Kitô, họ là những bàn chân của Người còn trên mặt đất. Lúc trao cho chúng ta mình Thánh linh mục nói, “Mình thánh Chúa kitô. “ Chúng ta thưa, “Amen!”
Bây giờ chúng ta biết chúng ta nói “Amen,” “Vâng” với ai. Không những là với Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, mà còn với người anh em chúng ta.
Trong ngày lễ Mình Chúa Kitô tôi không thể giấu một sự buồn sầu. Có những hình thức đau thần kinh ngăn cản người ta có khả năng nhận biết những người gần gũi với mình. Họ tiếp tục kêu hàng giờ: “Con trai tôi đâu? Vợ tôi đâu? Tại sao họ không tới?” Và ước chi người con trai và người vợ có ở đó nắm tay họ và nói: “Em đây. Anh không thấy em sao? Em ở với anh đây mà!”
Điều này cũng xảy ra với Thiên Chúa. Những người đồng thời với chúng ta tìm kiếm Chúa trong vũ trụ hay là trong nguyên tử; họ tranh luận về việc có một Thiên Chúa tạo dựng thế giới hay không. Họ tiếp tục hỏi: “Thiên Chúa ở đâu?” Họ không công nhận Người ở với chúng ta và trên thưc tế Người trở nên thức ăn và thức uống phối hợp với chúng ta còn thân mật hơn.
Buồn thay, Gioan Tẩy Giả đã lập lại: “Có một Đấng ở giữa anh em mà anh em không biết.” Ngày Lễ Mình Thánh Chúa Kitô được lập ra chính xác để giúp những Kitô hữu ý thức về sự hiện diện của Chúa Kitô giữa chúng ta, để giữ sống động điều Đức Gioan Phaolo II gọi là “ Kỳ quan Thánh Thể.”